"Chủ quán, cát cánh bán thế nào?" Giang Trần ngồi xổm trước sạp hàng, cất tiếng hỏi.
Gã đàn ông ngước mắt, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: "Lại là ngươi, rốt cuộc có mua hay không? Không mua thì đừng cản trở việc làm ăn."
"Thì ta cũng phải đi xem xét giá cả chứ, nhà khác đều bán mười văn một cân."
"Vậy thì ngươi sang nhà khác mà mua." Gã đàn ông bày ra dáng vẻ không thèm buôn bán, lại cụp mắt xuống: "Hàng nhà ta mười hai văn một cân, miễn mặc cả."
"Thôi được rồi." Giang Trần như thể vừa hạ quyết tâm, "Dù sao hàng nhà ngươi trông vẫn đẹp hơn, cân cho ta một cân đi."
"Coi như tiểu tử ngươi có mắt nhìn." Gã đàn ông bật cười, ném qua một sợi dây rơm: "Tự chọn đi, bảo đảm dược hiệu mạnh hơn nhà khác."
Giang Trần nhận lấy sợi dây rơm, tùy ý bốc một nắm cát cánh buộc lại, cân đo, trả tiền, mọi động tác đều liền mạch lưu loát.
Lúc xách cát cánh rời đi, chủ sạp kia đã ngồi phịch xuống, ngáp một cái thật dài.
Thẩm Nghiên Thu đi theo quan sát nãy giờ, rốt cuộc không nhịn được bèn hỏi: "Chỗ cát cánh này rõ ràng không đẹp bằng nhà lúc nãy, lại còn đắt hơn hai văn, sao ngươi cứ nằng nặc đòi mua ở đây?"
"Hơn nữa... là Giang thúc bị nhiễm phong hàn sao? Ngươi mua cát cánh làm gì?"
Vừa rồi nàng đã định lên tiếng, nhưng thấy Giang Trần trả tiền quá sảng khoái, đành nuốt lại những lời định nói vào trong.
"Trong nhà không có ai bệnh cả." Giang Trần mua được đồ, bèn đắc ý giơ bó cát cánh lên trước mặt Thẩm Nghiên Thu: "Nàng biết nhận diện dược liệu sao?"
Thẩm Nghiên Thu gật đầu: "Ta từng đọc qua vài cuốn y thư."
Nói rồi nàng lẩm nhẩm đọc: "Cát cánh có tác dụng lợi ngũ tạng tràng vị, bổ huyết khí, trừ hàn nhiệt phong tí, ôn trung tiêu cốc..."
"Nhà ngươi không có ai bệnh, vậy mua thứ này làm gì?"
Giang Trần thấy đã đi khỏi con phố kia, bèn tùy tiện tìm một góc vắng người.
Hắn cởi sợi dây rơm, trải mớ cát cánh ra trước mặt Thẩm Nghiên Thu: "Nhìn xem, cây nào khác biệt?"
"Có gì khác biệt chứ? Chẳng phải đều là cát cánh..."
Lời còn chưa dứt, giọng nói của Thẩm Nghiên Thu đột nhiên nhỏ dần. Ngón tay nàng khẽ chạm vào nhánh cây nằm ngay chính giữa, rồi cẩn thận cầm lên đặt vào lòng bàn tay.
Nhánh cây này gầy gò hơn cát cánh thông thường gần một nửa.
Lớp vỏ ngoài không có màu vàng nâu nhẵn bóng của cát cánh, mà lại mang sắc vàng đất hơi xỉn màu;
Rễ phụ của cát cánh vốn to và thẳng, nhưng rễ của nhánh này lại mảnh như sợi chỉ, cong queo quấn lấy nhau, trên rễ còn lấm tấm vài đốm nhỏ màu tím sẫm chỉ to cỡ đầu kim.
"Đây là..." Đôi tay Thẩm Nghiên Thu bất giác trở nên vô cùng cẩn trọng, "Dã sơn sâm?!"
Cát cánh, cùng lắm cũng chỉ mười mấy văn tiền một cân!
Nhưng một mầm dã sơn sâm mới một năm tuổi, mang đến tiệm thuốc đã có thể đổi được một lượng bạc.
Cứ thêm một năm tuổi, giá tiền lại tăng thêm một lượng.
Nếu đạt trên mười năm tuổi, giá trị sẽ lên tới hai mươi lượng bạc! Tiệm thuốc tuyệt đối sẽ không mặc cả.
Phải vớ được vận may lớn ngập đầu mới có thể mua được dã sơn sâm lẫn trong đống cát cánh như thế này.
Thẩm Nghiên Thu khó tin nhìn về phía Giang Trần: "Sao ngươi nhận ra được?"
"Thì nó cứ bày ra ngay đó thôi." Giang Trần đáp lời nhẹ tênh, "Nàng nhận ra được, cớ sao ta lại không? Ta từ nhỏ đã lớn lên trong núi mà."
Lời này Thẩm Nghiên Thu ngược lại không hề nghi ngờ.
Dân sơn cước sống dựa vào núi rừng, nhận biết được thảo dược cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng "nhận biết" và "liếc mắt là nhận ra ngay" lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Nếu không nhờ Giang Trần nhặt ra, đến tận bây giờ nàng cũng chẳng phát hiện được điểm bất thường.
Từ trong đống cát cánh lộn xộn kia, liếc mắt một cái đã tìm thấy củ dã sơn sâm nhỏ bé này, nhãn lực bực này tuyệt đối không phải người thường có thể sở hữu.
"Thế nào, bây giờ nàng đã tin ta có thể kiếm đủ tiền mua đao rồi chứ?"
"Tin rồi." Thẩm Nghiên Thu vô thức gật đầu. Lúc đó không phải nàng không nghe thấy lời Giang Trần nói, chỉ là lười đáp lại, cho rằng hắn đang nói khoác mà thôi.
"Xem ra những lời đồn đại nói ngươi bất tài vô dụng đều là giả."
Trong lòng nàng lúc này đã chắc chắn, những lời đồn thổi trong thôn về Giang Trần, nếu không phải là tam sao thất bản, thì cũng là người đời có mắt không tròng, chẳng nhận ra vàng ròng.
Giang Trần suýt chút nữa thì rơi nước mắt. Sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng hắn cũng sắp gỡ bỏ được cái mác lưu manh của nguyên chủ rồi!
"Có điều... vô lại háo sắc thì chắc là thật."
Thẩm Nghiên Thu vẫn nhớ rõ chuyện Giang Trần thừa cơ nắm tay nàng lúc nãy. Cơn ngượng ngùng qua đi, nàng không nhịn được bèn châm chọc hắn một câu.
"Ơ kìa... Ta phải nghiêm túc đính chính! Đây mới là lời đồn thất thiệt lớn nhất!"
"Hừ~"
Thẩm Nghiên Thu ngoảnh mặt đi, rõ ràng không muốn nghe hắn biện bạch.
"Được rồi." Giang Trần biết việc xoay chuyển hình tượng là một chặng đường dài đầy gian lao, không thể nóng vội nhất thời.
Hắn bèn chuyển chủ đề: "Vậy bây giờ chúng ta đến tiệm thuốc chứ?"
Sau khi cất riêng củ dã sơn sâm đi, hai người đi thẳng tới tiệm thuốc.
Thẩm Nghiên Thu bước lên trước: "Chưởng quỹ, bốc thuốc cho ta."
Chưởng quỹ tiệm thuốc là một lão già râu tóc bạc phơ, đang lúi húi sắp xếp lại dược liệu.
Nghe thấy tiếng động, lão quay người lại hỏi: "Có đơn thuốc không?"
Thẩm Nghiên Thu lấy từ trong vạt áo ra một tờ giấy vàng gấp làm tư đưa qua, chưởng quỹ mở ra xem xét tỉ mỉ.
"Lấy thuốc mấy ngày?"
"Mười ngày." Nàng thầm nghĩ, mười ngày nữa, bệnh tình của cha chắc sẽ chuyển biến tốt; nếu vẫn không thuyên giảm, thì đành phải đưa ông lên thành chẩn trị thôi.
Chưởng quỹ xoay người bốc thuốc, rất nhanh đã xách mấy gói thuốc được gói vuông vức đi ra: "Tám tiền bạc, hoặc là chín trăm đại tiền."
Một lượng bạc bằng một quan đại tiền, tức là một nghìn văn.
Nhưng bạc quý đồng rẻ, giá thị trường một lượng bạc có thể đổi được một nghìn một trăm văn đại tiền.
Thẩm Nghiên Thu đưa qua hai vụn bạc, chưởng quỹ cân thử xong bèn đưa thuốc ra.
Thẩm Nghiên Thu cất kỹ thuốc, quay đầu nhìn sang Giang Trần.
Lúc này hắn mới bước lên trước, lấy từ trong vạt áo ra một gói giấy dầu: "Chưởng quỹ, ở đây có thu mua dược liệu không?"
Thẩm Nghiên Thu nhìn qua, nhưng đó lại không phải là củ dã sơn sâm vừa mới mua được.
Nàng không khỏi tò mò, rướn người ghé mắt nhìn sang.
Chưởng quỹ cuối cùng cũng lấy lại tinh thần: "Dược liệu gì?"
