Tức đến mức gã đành dẫn theo mấy tên đàn em còn sót lại, khập khiễng hậm hực rời đi.
Rời khỏi góc tường kia, Đào Sơn càng nghĩ càng thấy tức.
Lúc tới hùng hổ dẫn theo hơn hai mươi người, lúc về gần như chỉ còn lại một mình trơ trọi.
Trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn, Đào Sơn chỉ mới nghĩ đến thôi mà nét mặt đã vặn vẹo.

