Trần Bỉnh đứng trên tường thành.
Tuy trong lòng khá tự tin, nhưng y tuyệt đối không dám lơ là.
Y lùi lại một bước, đứng sát mép tường thành, lớn tiếng ra lệnh: "Bắn tên! Bắn tên, mau lên!"
Thực ra chưa đợi y dứt lời, đám huyện binh trên tường thành đã luống cuống giương cung bắn tên.

