Logo
Chương 7: Ngươi nhục mạ ta! Từ hôn, nhất định phải từ hôn!

Mẹ kiếp... Giang Trần không khỏi cảm thấy bi ai thay cho nguyên chủ. Vét cạn cả gia sản rồi, mà ngay cả việc đi dạo cùng nhau cũng là ban ơn sao? E rằng đến đầu ngón tay còn chưa được chạm vào ấy chứ.

Thế nhưng ngoài mặt, hắn vẫn làm ra bộ dạng dại gái ngốc nghếch.

Kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi.

Giang Hữu Lâm tức giận đến mức dùng gậy gõ mạnh xuống đất: "Giang Điền, mau đưa đệ đệ con vào trong!"

Giang Điền đứng dậy, kéo tay Giang Trần: "Đi thôi, trong phòng cha có đốt lửa, vào đó sưởi ấm một lát."

"Khoan đã." Ánh mắt Tôn Kim Mai lộ ý cười, giơ tay ngăn lại: "Ta thấy Tiểu Trần nói đúng đấy, ba mươi lượng vẫn còn ít, phải là sáu mươi lượng mới đúng!"

Sắc mặt Giang Hữu Lâm hơi cứng đờ, lão giật giật khóe miệng: "Bà thông gia, bà đừng nói đùa nữa, sáu mươi lượng bạc thì ta biết kiếm ở đâu ra chứ?"

"Chuyện đó ta không quan tâm, tóm lại con trai ông muốn cưới con gái ta thì phải có ngần ấy tiền."

"Ông nghĩ kỹ lại đi, ngoài Hoa Nhi nhà ta ra, còn ai thèm gả cho đứa con trai bất tài vô dụng này của ông nữa?"

Giang Hữu Lâm lau lớp mồ hôi rịn trên trán, người hơi rướn về phía trước, cất giọng nịnh nọt: "Hay là... năm mươi lượng?"

Năm sau lên Nhị Hắc Sơn, nếu săn được hai con lợn rừng, cộng thêm hai tấm da thú... rồi bán đi ba mẫu ruộng, đại khái là đủ. Dù sao cũng không thể để con trai không cưới nổi vợ.

Tôn Kim Mai quét mắt nhìn quanh nhà chính, dường như thật sự chẳng còn sơ múi được gì nữa.

Cuối cùng cũng gật đầu: "Nể tình làng nghĩa xóm, vậy thì năm mươi lượng, nhưng con gái ta chỉ đợi một năm thôi!"

"Trong vòng một năm, nếu không gom đủ sính lễ thì nó sẽ gả cho người khác."

"Được... được, một năm." Giang Hữu Lâm cay đắng đáp lời.

"Năm mươi lượng... điên rồi... thật sự điên rồi..."

Trần Xảo Thúy quên cả tranh cãi, chỉ lẩm bẩm lặp đi lặp lại, vẻ mặt như thể vừa gặp quỷ.

Giang Trần lại hớn hở ra mặt: "Đúng vậy, ít nhất cũng phải năm mươi lượng, nếu không thì thật có lỗi với Hoa Nhi."

"Còn con thỏ này nữa, chia chác cũng phiền phức, thẩm cứ mang cả về mà ăn."

Trong lòng Tôn Kim Mai lại thầm vui mừng. Tên Giang Trần này xem ra đã biết mình làm sai, biết cố ý lấy lòng bà rồi.

Với thái độ của hắn đối với con gái bà, sau này chẳng phải muốn nắn tròn bóp méo thế nào cũng được sao?

Trong lòng thì tính toán xem làm sao để bòn rút thêm nhiều lợi ích, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, nghiêm nghị.

Hất hàm nói với Giang Trần: "Coi như ngươi biết điều."

"Nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta, cho dù có đưa đủ năm mươi lượng sính lễ, Hoa Nhi gả cho tên vô lại như ngươi thì vẫn là ngươi được hời."

"Cái thôn này ngoài Hoa Nhi nhà ta ra, còn ai thèm gả cho ngươi nữa chứ."

Vừa nói, bà ta vừa thuận tay đón lấy con thỏ tuyết kia, hơi dùng lực kéo một cái, nhưng lại phát hiện thế nào cũng không giật ra được.

Ngẩng đầu lên, bà ta mới thấy Giang Trần vừa rồi còn mang vẻ mặt ôn hòa, nay lại hơi nhướng mắt, đột nhiên để lộ ra ánh mắt như muốn giết người.

Tôn Kim Mai lập tức cảm thấy lạnh toát cả gáy, theo bản năng muốn rụt bàn tay đang nắm con thỏ lại.

Bà ta lắp bắp hỏi: "Ngươi... ngươi muốn làm gì?"

Giọng nói của Giang Trần lạnh thấu xương, giống như trong nháy mắt đã biến thành một người hoàn toàn khác: "Ngươi vừa nói cái gì?"

Tôn Kim Mai vẫn cố rướn cổ lên tiếng: "Nói cái gì! Ta nói ngươi cưới được Hoa Nhi là ngươi được hời, lẽ nào ta nói sai sao?"

"Ngươi vừa gọi ta là tên vô lại?"

Ánh mắt Giang Trần không hề lay động, giọng nói càng thêm giận dữ: "Tôn thẩm không biết sao, ta ghét nhất kẻ khác gọi mình là tên vô lại!"

"Ngươi nhục mạ ta như vậy, mối hôn sự này bỏ đi cho xong!""Hả?" Tôn Kim Mai há hốc mồm, hoàn toàn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì vừa xảy ra.

Đã nói rõ là năm mươi lượng sính lễ, sang năm thành thân cơ mà?

Vừa rồi tiểu tử này còn đồng ý sảng khoái như vậy, thậm chí còn chê ít.

Rõ ràng là bị Trần Hoa nắm thóp gắt gao, sao tự dưng lại không cưới nữa, chỉ vì bà ta gọi hắn là kẻ vô lại sao?

Nhưng trong cái thôn này, có ai mà không biết hắn là một tên vô lại chứ!

Nói thẳng ra trước mặt thì có làm sao? Thế này đã gọi là nhục nhã rồi à?

Giang Hữu Lâm cũng không ngờ con trai lại đột nhiên nổi trận lôi đình như vậy, vội vàng khuyên can: "Tiểu Trần, con bình tĩnh một chút! Đừng ăn nói với bà thông gia như thế."

Tôn Kim Mai vốn còn đang ngơ ngác, bỗng nhiên có người chống lưng, cơn giận lập tức bùng lên: "Gọi ngươi một tiếng vô lại thì đã sao? Trong thôn này ai mà không biết ngươi là kẻ vô lại, dám nói chuyện với ta như thế, ngươi còn muốn..."

Lời còn chưa dứt, Giang Trần đã vung tay đập mạnh con dao đốn củi xuống bàn, vang lên một tiếng "rầm" chát chúa!

Toàn thân Tôn Kim Mai run lên, lời nói nghẹn ứ lại trong cổ họng.

"Được, được, được, còn dám gọi! Hôm nay ta chém chết ngươi!"

Vừa thấy Giang Trần rút dao đốn củi ra, Tôn Kim Mai đã sợ đến mức tim gan run rẩy.

Kẻ vô lại một khi phát điên thì thật sự dám chém người đấy!

Bà ta có ngang ngược đến đâu cũng không dám làm càn trước mặt Giang Trần lúc này!

"Đồ điên, đồ điên!" Tôn Kim Mai mắng hai câu, kéo Trần Hoa cuống cuồng lùi về phía sau: "Ngươi đừng hòng ta gả nữ nhi cho ngươi!"

Tháo chạy một mạch ra ngoài cửa, bà ta còn ngoảnh đầu lại hét lớn: "Ngươi cứ đợi đấy, đến lúc ngươi tới cầu xin ta, sính lễ sẽ không chỉ là năm mươi lượng nữa đâu!"

Thấy Giang Trần làm bộ đuổi theo, bà ta sợ hãi kéo Trần Hoa vội vã chạy biến.

Giang Hữu Lâm cũng sợ xảy ra chuyện, vội chống gậy định đuổi theo ngăn lại.

Nhưng Giang Trần chỉ vờ đuổi theo hai bước, thấy hai người kia đã chạy xa thì quay người trở vào trong nhà, trên mặt làm gì còn chút giận dữ nào.

Giang Điền không khỏi ngẩn ra: "Đệ vừa rồi là giả vờ sao?"

Giang Trần đặt dao đốn củi xuống, không nhịn được bật cười: "Tất nhiên là giả vờ rồi, người gọi ta là vô lại thiếu gì, nếu ngày nào ta cũng nổi giận như thế thì chẳng phải tự làm mình tức chết sao."

Giang Hữu Lâm nhìn thấy biểu cảm của Giang Trần, thở dài thườn thượt: "Thế này thì biết làm sao đây? Lần sau qua đó, e là năm mươi lượng bạc cũng không đủ nữa rồi."

Giang Trần đỡ Giang Hữu Lâm ngồi xuống: "Phụ thân à, năm mươi lượng bạc nhà ta phải tích góp bao nhiêu năm mới đủ. Vì cưới một nữ nhân mà bán ruộng bán đất, vét cạn cả cái nhà này thì phỏng có ích gì!"

"Nhưng đệ vừa rồi..." Tẩu tẩu Trần Xảo Thúy mới từ trong cơn ngơ ngác hoàn hồn lại, lên tiếng: "Đệ vừa rồi còn nói muốn đưa sáu mươi lượng sính lễ cơ mà."

Vừa rồi nàng còn tưởng đầu óc Giang Trần có vấn đề, giờ lại thấy hắn hỉ nộ vô thường, có khi là điên thật rồi!

Đã giao hẹn năm mươi lượng cưới vợ, sao đột nhiên lại nổi giận đuổi người ta đi như thế?

Giang Trần cười nói: "Cặp mẹ con kia nhận lễ đính hôn mà không trả, lại còn muốn thừa cơ ép giá, ta chỉ trêu đùa bọn họ chút thôi."

"Chuyện ngày hôm nay qua đi, lần sau có người tới dạm ngõ, nói không chừng bọn họ vẫn dám đòi năm mươi lượng bạc sính lễ đấy. Chỉ là... sau này người tới cửa cầu hôn mà đáp ứng nổi mức này, e là hiếm lắm."

Trần Xảo Thúy cũng không ngốc, sau khi nghĩ thông suốt thì che miệng cười khẩy:

"Hiếm cái gì chứ? Trong vòng mười dặm, không, trăm dặm quanh đây, những gia đình bình thường ta chưa từng nghe nói cưới vợ mà phải đưa tới năm mươi lượng sính lễ bao giờ."

Giang Điền phản ứng chậm nửa nhịp, bồi thêm một câu: "Nếu qua hai năm nữa mà Trần Hoa vẫn không gả đi được... e là phải oán trách mẫu thân nàng ta lỡ lời rồi."Năm mươi lượng bạc sính lễ đấy! Chỉ vì lỡ lời một câu mà mất trắng.

Tôn Kim Mai e là phải hối hận cả đời! Còn Trần Hoa sợ rằng cũng sẽ oán trách bà ta suốt kiếp!

Giang Trần xòe hai tay: "Thế thì đâu còn liên quan gì tới ta nữa."

Giang Hữu Lâm lắc đầu: "Cái thằng này, trong bụng toàn là mưu ma chước quỷ. Hôm nay hả giận thì hả giận thật đấy, nhưng sau này con biết đi đâu cưới thê tử đây?"

"Phụ thân đừng bận tâm nữa, đại trượng phu hà hoạn vô thê!"

"Hơn nữa, nếu thật sự cưới Trần Hoa, trong nhà lại chẳng có tiền, liệu con có giữ chân nổi loại người như nàng ta không?"

Giang Hữu Lâm vẫn lắc đầu, chẳng hề để tâm đến lời Giang Trần nói.

Với cái danh tiếng bây giờ của lão nhị, cưới được thê tử đã là tốt phúc lắm rồi, lấy đâu ra tư cách mà đòi hỏi nhiều như thế.

Đúng lúc này, Giang Năng Văn và Giang Hiểu Vân đồng loạt chạy ùa tới: "Phụ thân, mẫu thân! Con nghe nói nhị thúc bắt được thỏ rừng!"