Triệu Vân Khiên nhìn Hồ Đạt giục ngựa lao tới, trong mắt lóe lên tia tuyệt vọng.
Với chút nhân lực mỏng manh này, đối mặt với kỵ binh, bọn họ căn bản không còn sức phản kháng, thậm chí cản bước đối phương một chút cũng chẳng làm nổi.
Cho nên, tuy trước mặt Triệu Chiêu Viễn gã ra sức vung trường sóc, nhưng đợi đến khi Hồ Đạt lao tới, gã liền vứt toẹt vũ khí xuống đất, cả người thụp xuống, nửa quỳ nửa ngồi, hoàn toàn từ bỏ chống cự.
Hồ Đạt quét ngang một đao lại chém vào khoảng không, nhất thời kinh ngạc không thôi.

