Chốc lát sau bánh tạp lương bị cướp sạch, khu ổ chuột đã khoanh cũng bị thiêu thành tro tàn. Những người bị đuổi ra đều tản vào các ổ chuột khác, có người chen chúc vào, có người khổ sở cầu xin người ở cũ rồi có được một chỗ, phần lớn thì cần phải đánh một trận với người ở cũ, có thắng có thua, trong nháy mắt lại là hơn mười mạng người. Số ít phụ nữ đều được thu nhận, bọn trẻ con ngoài ý muốn cũng đều có người bằng lòng thu nhận, dù cho trong ổ chuột đã chen chúc rất nhiều đứa trẻ.
Một màn này khiến Vệ Uyên nhìn đến ngây người, lưu dân hắn từng thấy khi còn nhỏ đã như dã thú, người ở đây có lẽ còn không bằng dã thú. Chuồng lừa chuồng lợn của Vệ Gia còn sạch sẽ hơn những ổ chuột này nhiều.

