Sau ba lạy, thế giới trước mắt Vệ Uyên biến đổi, hắn chợt nhận ra mình đang đứng giữa không trung, bên dưới là vô tận núi sông đất trời, vô số con người đang cày cấy lao động trên mặt đất, nhỏ hơn cả con kiến, chỉ là những chấm nhỏ li ti, mắt thường khó phân biệt, chỉ có thể dùng thần thức để cảm nhận.
Trước mặt Vệ Uyên, có một tu sĩ trẻ tuổi đang đứng, cúi nhìn thế gian, chỉ nhìn bóng lưng, Vệ Uyên đã có trực giác đây chính là Tổ sư.

