Triệu Tả lắc đầu, gạt mọi suy đoán trong lòng sang một bên. Trước mắt xem ra, Tôn Vân Đào vẫn chưa muốn hoàn toàn trở mặt với hắn.
Vì thế, Triệu Tả vẫn phải dồn toàn bộ tâm sức vào việc nâng cao thực lực.
Dù sao thì... 99,99% vấn đề trên đời, trước kia là vì tiền bạc, còn bây giờ lại là vì thực lực!
Chỉ cần đủ mạnh, hạng người đầy âm mưu lại thích khoe khoang như Tôn Vân Đào, chỉ có thể trốn ngươi thật xa!
Hơn nữa, sau cuộc giao dịch vừa rồi với Tôn Vân Đào, Triệu Tả chợt nhận ra dạo gần đây có lẽ mình bận đến mức hồ đồ mất rồi.
Dường như... ngoài nhóm giao dịch ra, hình như vẫn còn một cao thủ khác có thể trao đổi với hắn...
“...Tòng Nguyệt tuy điên một chút, nhưng ngày thường vẫn khá yên tĩnh.”
Từ lần gặp mặt trực tiếp trước đó, tuy đối phương có hơi điên cuồng, nhưng ít nhất cũng không tiếp tục làm phiền Triệu Tả nữa.
Điều này cũng khiến ấn tượng của Triệu Tả đối với nàng tăng lên đôi chút. Số sách kỹ năng còn lại trong tay hắn lúc này, xem ra cũng có thể đem ra trao đổi với đối phương.
Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Tả cảm thấy việc này rất khả thi! Dù sao kẻ mắc bệnh điên cũng còn đáng tin hơn Tôn Vân Đào, tên khốn xấu xa đến mưng mủ kia.
Triệu Tả: ‘Có đó không? Trong tay ta có một ít nhị giai kỹ năng thư, ngươi có cần trao đổi không?’
Tòng Nguyệt: ‘...Được!’
Tòng Nguyệt: ‘【phi đao tạp kỹ】 (nhị giai), 【kiếp phỉ phún tử xạ kích】 (nhị giai), 【đồ phu thê cốt kỹ xảo】 (nhị giai), 【sát thủ thư kích】 (nhị giai)... 【đà lư】 (tam giai), 【cách đấu gia】 (tam giai), 【nhẫn thống】 (tam giai)’
Ta đi... Triệu Tả trợn tròn mắt, nhìn hàng dài thông tin kỹ năng chi chít mà Tòng Nguyệt gửi tới, nhất thời có chút không dám tin.
Sau đó, hắn lại thoáng hiểu ra. Khác với Tôn Vân Đào, tên lòng dạ bất chính kia, Tòng Nguyệt dường như thật sự vô cùng tin tưởng hắn!
Không còn nghi ngờ gì nữa, đối phương đã thẳng thắn phơi bày toàn bộ số hàng tồn trong tay cho hắn xem, không hề giấu giếm.
Điều khiến Triệu Tả mừng rỡ là, trong mấy chục bản kỹ năng nhị giai ấy, hắn nhìn thấy bốn bản mình chưa từng học qua... nhưng quan trọng hơn là, đối phương lại có hẳn ba cuốn sách kỹ năng tam giai, hơn nữa đều là thứ Triệu Tả chưa từng học!
Không phải chứ... nàng vì sao lại tin tưởng ta đến vậy?
Triệu Tả thật sự, vô cùng, cực kỳ không hiểu, thậm chí còn cảm thấy hơi không được tự nhiên.
“Haizz...”
Thở dài một tiếng, Triệu Tả cũng không kiểu cách thêm nữa, bắt đầu trả lời.
Triệu Tả: ‘Ta cần... bốn bản nhị giai kia, còn cả ba cuốn sách kỹ năng tam giai nữa, ta lấy hết!’
Tòng Nguyệt: ‘...Được!’
【Người chơi ‘Tòng Nguyệt’ tặng cho ngài ‘【phi đao tạp kỹ】 (nhị giai), 【kiếp phỉ phún tử xạ kích】 (nhị giai), 【đồ phu thê cốt kỹ xảo】 (nhị giai), 【sát thủ thư kích】 (nhị giai), 【đà lư】 (tam giai), 【cách đấu gia】 (tam giai), 【nhẫn thống】 (tam giai)’】
Nàng thậm chí còn chẳng hỏi giá, trực tiếp gửi qua luôn.
Khóe miệng Triệu Tả khẽ giật, hắn bỗng cảm thấy mình đúng là đồ tiện cốt... người ta đối tốt với hắn, vậy mà hắn lại thấy không quen.
Nhưng vấn đề cũng không phải không có. Sách kỹ năng tam giai trùng lặp trong tay Triệu Tả hiện giờ chỉ có đúng hai cuốn.
Một cuốn là ‘dạ hành giả’ rơi ra từ con đặc thù cảm nhiễm giả tam giai trong đợt huyết nguyệt lần trước; cuốn còn lại là phần thưởng ‘bình phong cảm tri’ do vĩ lực lưu ban cho sau khi Triệu Tả lên cấp ba mươi, thậm chí đến giờ hắn còn chưa học.Những tam giai kỹ năng còn lại, Triệu Tả đều đã học cả rồi.
Tình huống này khiến Triệu Tả có chút đau đầu, chẳng lẽ cầm sách kỹ năng của người ta mà lại không trả giá?
Như thế chẳng phải là bắt nạt kẻ ngốc sao...
Suy đi tính lại, Triệu Tả rốt cuộc nghĩ ra một cách chẳng ra cách.
【Người chơi ‘Triệu Tả’ tặng cho ‘Tòng Nguyệt’: 【dạ hành giả】 (tam giai), 【bình phong cảm tri】 (tam giai)】
Triệu Tả: ‘Trong tay ta chỉ có hai bản sách kỹ năng tam giai này, ngươi xem có bản nào ngươi đã học rồi không?’
Tòng Nguyệt: ‘...Không có’
Triệu Tả: ‘Vậy thì tốt, ngươi nhận lấy đi! Sau đó... xem thử chỗ nhị giai kỹ năng thư của ta, ngươi cần bản nào thì cứ nói! Còn bản sách kỹ năng tam giai ta nợ ngươi, ta lấy ba bản nhị giai kỹ năng thư để bù, được chứ?’
Triệu Tả mở toàn bộ kho nhị giai kỹ năng thư của mình cho Tòng Nguyệt xem. Khác hẳn lúc giao dịch với Tôn Vân Đào còn che che giấu giấu, lần này hắn gửi hết thông tin nhị giai kỹ năng thư của mình qua cho nàng.
Tòng Nguyệt lựa một hồi, rồi gửi tới tám cái tên. Triệu Tả không hề do dự, lập tức tặng hết những sách kỹ năng nàng đã chọn.
Giao dịch vừa xong, Triệu Tả đã nóng lòng muốn bắt đầu học kỹ năng, nhưng đúng lúc ấy, Tòng Nguyệt bên kia lại gửi thêm một tin.
Tòng Nguyệt: ‘...Sau lần huyết nguyệt này, ngươi có định tham gia ‘cao thủ liên minh’ của Tôn Vân Đào không?’
Đang lúc bị cắt ngang chuyện tăng tiến thực lực, trong lòng Triệu Tả ít nhiều có chút bực bội. Nhưng thấy người nhắn tới lại là ‘đại bảo bối’ Tòng Nguyệt, hắn vẫn đáp lời với vẻ nghi hoặc.
Triệu Tả: ‘Không, ta không dính vào mấy chuyện đó! Mà khoan... ngươi chẳng phải chưa vào nhóm sao? Vậy ngươi biết chuyện này bằng cách nào?’
Tòng Nguyệt: ‘...Lần trước nghe ngươi nói, ta cảm thấy vẫn nên giao tiếp với người khác nhiều hơn một chút, nếu không sẽ dọa người ta...’
Triệu Tả: ‘...Cũng biết nghe khuyên đấy.’
Triệu Tả: ‘Được rồi, vậy ngươi cứ từ từ sửa đổi đi, rảnh thì nói chuyện với người khác nhiều hơn. Một cô nương xinh đẹp như thế, lại cứ làm mình thành bộ dạng như quỷ... Ta đi tắm đây, ngươi tự chơi đi.’
Tòng Nguyệt: ‘...Chờ đã, ngươi phải cẩn thận một chút, Tôn Vân Đào là kẻ rất xấu! Rất xấu! Đừng tin bất cứ lời nào của hắn!’
Triệu Tả: ‘Lại là cảm giác đó?’
Tòng Nguyệt: ‘Ừm’
Triệu Tả: ‘Phải nói rằng cái cảm giác huyền học của ngươi đúng là khá chuẩn, cũng giống như việc ngươi cảm thấy ta là người tốt vậy. Tên Tôn Vân Đào đó quả thực chẳng phải loại tốt lành gì! Đa tạ ngươi đã nhắc nhở, nhưng chuyện này ta đã biết từ trước rồi!’
Tòng Nguyệt: ‘...Được, vừa rồi ngươi có phải đã khen ta xinh đẹp không?’
Hả? Ờ... hả? Sao lại chậm mất nửa nhịp thế này?
Triệu Tả có chút không theo kịp mạch suy nghĩ của đối phương, đưa tay gãi đầu.
Triệu Tả: ‘Uống nhiều nước nóng vào, bớt động não lại, đa tạ!’
Tòng Nguyệt bên kia: Hắn vừa khen ta xinh đẹp, lại còn quan tâm ta... chẳng lẽ hắn thích ta?
Tòng Nguyệt: ‘Chúng ta xem như là bằng hữu rồi chứ? Sau này ta có thể tìm ngươi giao dịch không?’
Triệu Tả: ‘Chỉ cần ngươi đừng phát điên, chuyện gì cũng dễ nói!’
Triệu Tả bất đắc dĩ lắc đầu, quả nhiên người mắc bệnh thần kinh vẫn quá mức khác thường.
Sau một đợt giao dịch lớn như vậy, số sách kỹ năng trong tay Triệu Tả lập tức trở nên phong phú hẳn lên.
Phong phú tới mức ngay cả hắn cũng không biết nên bắt đầu học từ đâu.
Tính cả nhị giai, tam giai và tứ giai kỹ năng thư, tổng cộng có đến mười một bản sách kỹ năng!Trong đó có một quyển sách kỹ năng tứ giai, bốn quyển tam giai, còn nhị giai thì những tám quyển!
“Từ cao xuống thấp, cứ chậm rãi học vậy! Đây đúng là cả một công trình lớn!”
Triệu Tả nhìn quyển sách kỹ năng có đẳng giai cao nhất trong tay mình — “thiểm hiện”!
Nó được rút ra từ Ám Hắc Phá Hoại Thần thế giới, hơn nữa cũng giống như toàn phong trảm của dã man nhân, đều là chiêu bài kỹ năng của pháp sư!
【Thiểm hiện (tứ giai): Kỹ năng; năng lực vị di chiêu bài của pháp sư, cũng là lựa chọn tốt nhất để di chuyển trong cự ly ngắn.】
“Hệ thống, trực tiếp kéo thiểm hiện lên ba mươi cấp cho ta!”
Triệu Tả trao vinh dự đầu tiên được nâng lên ba mươi cấp cho kỹ năng “thiểm hiện”, mà đây cũng là cực hạn hiện tại hắn có thể nâng kỹ năng lên!
Đây chính là sự tôn trọng của hắn đối với không gian vị di kỹ năng cao quý!
