"Tên Ngọc Trần này không biết đã bị cự tuyệt bao nhiêu lần rồi, vậy mà vẫn hăng hái sấn tới như thế."
Bên tai Sở Mặc bỗng vang lên một giọng truyền âm ẩn chứa ý cười. Hắn quay sang nhìn, vừa vặn thấy Hề Hoành đang nháy mắt với mình.
Hắn khẽ ho một tiếng, thuận miệng đáp: "Có lẽ có người lại cứ thích cái thú vui này. Nếu đối phương đột nhiên thay đổi thái độ, khéo y lại chẳng chịu đâu."
Nói xong, hắn không bận tâm đến tiếng cười khẽ truyền đến từ phía Hề Hoành nữa, dời ánh mắt xuống bên dưới sơn môn.

