Logo
Chương 88: Sơ kỳ viên mãn đỉnh phong

Trong truyền âm phù, lời lẽ của Chu Hoán vô cùng khẩn thiết. Hắn bày tỏ chuyện trước đó hoàn toàn do thủ hạ tự ý làm càn, thế nên mới đặc biệt mời gặp để cùng Sở Mặc hóa giải hiểu lầm.

"Ha ha, quỷ mới tin ngươi."

Sở Mặc búng tay một cái, một đốm lửa rơi xuống truyền âm phù, nháy mắt đã thiêu rụi nó sạch sẽ không còn một mảnh.

Hắn vừa mới giết người của đối phương, kẻ kia đã vội mời hắn đến động phủ gặp mặt. Nếu bảo trong chuyện này không có mờ ám, quỷ cũng chẳng tin. Đối phương mà thật sự nuốt trôi được cơn giận này thì có khác gì con rùa rụt cổ đâu.

Sở Mặc thu dọn sơ qua rồi xoay người rời khỏi động phủ. Đương nhiên hắn không đi phó ước, mà là đi tìm Nguyên Bạch.

Nguyên Bạch và Chu Hoán ân oán chất chồng, nếu có cơ hội ra tay, hẳn là y sẽ không thờ ơ đứng nhìn đâu.

————

Khi Sở Mặc tới nơi, Nguyên Bạch đang đọc sách. Hắn khẽ liếc mắt, phát hiện đó dường như là một cuốn sách ghi chép kỹ xảo luyện khí.

Nghe rõ ý định của Sở Mặc, Nguyên Bạch đặt cuốn 《bách khí phổ》 trong tay xuống, kinh ngạc nói: "Sư đệ quả là to gan, lại muốn ra tay với Chu Hoán sao?"

Y đánh giá thanh niên mặc huyền y từ trên xuống dưới, lại có thêm cái nhìn sâu sắc hơn về tính cách của vị sư đệ này.

"Sư huynh nói quá lời rồi. Chẳng qua Chu sư huynh xưa nay nhân duyên không tốt, nếu đột nhiên gặp bất trắc, bất hạnh bỏ mạng, nghĩ lại... chắc cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ đâu nhỉ?"

Sở Mặc thản nhiên mỉm cười.

Hắn đương nhiên biết cái cớ này chẳng có chút sức thuyết phục nào. Nhưng ở trong Độ Ách tông, chỉ cần hành sự sạch sẽ, không để ai phát hiện thì sẽ không bị tính là vi phạm môn quy.

Còn mọi ân oán cá nhân, đệ tử cứ việc tự mình giải quyết.

Nguyên Bạch nói: "Ý tưởng không tồi, nhưng giáo huấn Chu Hoán một trận thì được, chứ muốn lấy mạng hắn lại chẳng dễ dàng như vậy đâu.

Bản mệnh pháp bảo của Chu Hoán tên là 【huyễn miểu yên la】, vốn là pháp bảo bảo mệnh chạy trốn hạng nhất.

Không phải chưa từng có ai hạ sát thủ với hắn, chỉ là tên này luôn dựa vào bảo vật ấy để tẩu thoát hết lần này đến lần khác. Ngay cả Trần Tử Lương của Thiên Ý tông, nhân vật kiệt xuất bậc nhất trong giới Trúc Cơ trung kỳ, năm đó cũng chẳng thể giữ mạng hắn lại."

Nguyên Bạch lắc đầu, nếu có thể lấy mạng Chu Hoán, y đã sớm trực tiếp ra tay giết chết hắn rồi, làm sao để hắn sống tới tận bây giờ.

Chẳng qua là vì Chu Hoán quá giỏi bỏ chạy, hệt như một con chạch, trơn tuột không sao bắt được.

Sở Mặc nghe vậy thì khẽ giật mình: "Ngay cả sư huynh cũng bó tay với 【huyễn miểu yên la】 sao?"

Trước đó hắn đương nhiên đã nghe ngóng qua lai lịch của Chu Hoán, biết rõ 【huyễn miểu yên la】 có độn tốc kinh người, biến hóa khôn lường, là một kiện pháp bảo cực kỳ khó vây khốn.

Cho nên hắn mới tới tìm Nguyên Bạch liên thủ, muốn cùng nhau bắt giữ Chu Hoán. Lại không ngờ rằng, ngay cả y cũng hết cách với kiện pháp bảo này.

Nguyên Bạch khẽ gật đầu, nói: "Trừ phi nghĩ cách dụ hắn vào một tòa tuyệt trận, triệt để phong tỏa mọi đường lui, khi đó mới có thể nhổ cỏ tận gốc."

Nói thì nói thế, nhưng Chu Hoán đâu phải kẻ ngốc, làm sao hắn lại dễ dàng chui đầu vào tử địa cơ chứ.

"Đa tạ sư huynh nhắc nhở." Sở Mặc lên tiếng cảm tạ, lại dăm ba câu trò chuyện đơn giản rồi cáo từ rời đi.

Về đến động phủ, hắn khẽ nhíu mày, tự lẩm bẩm: "【huyễn miểu yên la】 tuy mạnh, nhưng cũng không phải là hết cách."

Tâm niệm hắn vừa động, một đạo kiếm khí màu trắng từ thiên linh cái phóng ra, lơ lửng giữa không trung, tản ra từng đợt dao động kỳ dị khiến tâm thần người ta hoảng hốt.

Đây chính là đạo kiếm khí màu trắng mà hắn mới luyện thành —— 【si niệm】.

Luồng kiếm khí này không thiên về sát phạt, nhưng lại chuyên khắc chế linh tính của mọi loại pháp bảo.Mặc cho pháp bảo có thần diệu đến đâu, một khi bị nó bám vào, linh tính sẽ tạm thời bị phong ấn, tâm thần liên hệ với chủ nhân cũng đứt đoạn, uy lực giảm mạnh, thậm chí trực tiếp rớt xuống phàm trần.

"【Huyễn miểu yên la】 tuy độn tốc vô song, biến hóa khôn lường, nhưng chung quy vẫn là một kiện pháp bảo. Chỉ cần là pháp bảo thì khó thoát khỏi sự khắc chế từ đạo kiếm khí 【si niệm】 này của ta."

Nhưng làm sao để đối phương buông lỏng cảnh giác, đánh trúng 【huyễn miểu yên la】 đây?

Nếu một kích không trúng, để lộ át chủ bài, đánh cỏ động rắn, sau này muốn lấy mạng đối phương e rằng sẽ khó như lên trời.

Ánh mắt Sở Mặc dừng lại ở 【ba lô】, dần dần, một kế hoạch nảy sinh trong đầu.

————

Về phía Chu Hoán, chưa đợi được Sở Mặc hồi âm thì đã nhận được một bức thư nặc danh.

Thư vừa tới tay, sắc mặt hắn chợt biến đổi lớn —— trên đó vậy mà lại vương một tia khí tức 【Ngũ Nguyên Huyền Sắc】 cực kỳ yếu ớt!

"Bức thư này là ai đưa tới?!" Hắn hung hăng bóp cổ tên thủ hạ, lệ thanh quát hỏi.

Tên thủ hạ mặt cắt không còn giọt máu, xương cổ vang lên tiếng răng rắc, vội vàng đáp: "Là... là một đạo hồn linh đưa tới... Đệ tử vốn định bắt nó lại, nhưng đạo hồn linh đó lại trực tiếp tự bạo tiêu tán..."

Sắc mặt Chu Hoán âm trầm, cố nén lửa giận, mở thư ra. Chỉ thấy bên trên viết vài dòng ngắn ngủi:

"Không biết vật này đạo hữu nhìn có quen mắt chăng? Tại hạ ngẫu nhiên có được, không rõ công dụng. Nhưng tình cờ nghe nói ngũ sắc quang hoa này dường như có sâu xa không cạn với đạo hữu.

Quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, tại hạ nguyện ý hoàn bích quy triệu. Xin mời đạo hữu ba ngày sau, đến gặp mặt tại Lạc Tinh pha bên ngoài tông môn."

Không hề ký tên, nhưng tia khí tức 【Ngũ Nguyên Huyền Sắc】 kia tuyệt đối không thể là giả. Vật này liên quan đến việc tiến giai bản mệnh pháp bảo của hắn sau này, vô cùng quan trọng!

Đầu óc Chu Hoán xoay chuyển liên tục. Đây rõ ràng là một cái bẫy, nhưng hắn không thể không đi. Đệ tử mang linh thể phù hợp như Giang Vân Nhai, trăm năm khó gặp một lần.

Chỉ cần có một tia hy vọng lấy lại được 【Ngũ Nguyên Huyền Sắc】, dẫu phải mạo hiểm cũng đáng giá.

Hắn tự phụ vào tu vi và pháp bảo của mình, cho dù có mai phục, dựa vào 【huyễn miểu yên la】 cũng dư sức thoát thân.

Chu Hoán kiểm tra bức thư đi kiểm tra lại nhiều lần, sau khi nhận ra bản chất của tia khí tức trong đó, ánh mắt hắn trở nên âm u: "Phế vật! Tại sao không đợi đến lúc Trúc Cơ xong rồi hẵng chết!"

Kẻ mà hắn chửi rủa chẳng phải ai khác, chính là Giang Vân Nhai đã sớm thân tử đạo tiêu.

Tên kia chưa kịp Trúc Cơ để làm lớn mạnh 【Ngũ Nguyên Huyền Sắc】, bản nguyên nội tại chung quy vẫn hơi nông cạn. Cho dù lấy thứ này tế luyện pháp bảo cũng khó đạt tới cảnh giới viên mãn, ngày sau hắn vẫn phải hao phí thêm nhiều tâm huyết để bù đắp.

Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Hoán càng thêm giận dữ, nếu thần hồn của Giang Vân Nhai vẫn còn, hắn nhất định phải lôi đối phương ra điểm thiên đăng mới hả dạ.

————

Ba ngày thời gian, chớp mắt đã trôi qua.

Lạc Tinh pha nằm cách sơn môn Độ Ách tông vài trăm dặm, tương truyền thời thượng cổ từng có vẫn tinh rơi xuống nơi này nên mới có tên gọi như vậy.

Nơi này linh khí thưa thớt, hoàn cảnh khắc nghiệt, hiếm có tu sĩ qua lại, ngay cả cỏ cây cũng chẳng mọc nổi mấy ngọn, cảnh tượng cực kỳ hoang vu.

Ngày hôm ấy, vầng thái dương sắp lặn về tây, nhuộm lên sườn dốc hoang vu một tầng huyết sắc.

Bóng dáng Chu Hoán xuất hiện đúng giờ ở phụ cận Lạc Tinh pha. Hắn không vội vã bước vào, mà lơ lửng giữa không trung, vận chuyển thuật vọng khí để quan sát bốn phương.

Sau khi phát hiện nơi đây chỉ có một đạo khí tức, hắn mới hơi thở phào nhẹ nhõm, xem ra không có mai phục nào khác.

Có 【huyễn miểu yên la】 bên người, chỉ cần không sa vào sát trận, hắn chẳng có gì phải sợ hãi.

Chu Hoán hừ lạnh một tiếng: "Ngươi quả là tự tin mười phần, vậy mà dám một mình đến đây. Chu mỗ đã phó ước, các hạ vì sao còn chưa chịu hiện thân?"Dứt lời không lâu, một bóng người mặc huyền y từ trong bóng tối chậm rãi hiện ra.

Sở Mặc thong thả bước tới, khóe môi mang theo ý cười: "Chu sư huynh, ta và huynh thần giao đã lâu, hôm nay mới là lần đầu tiên chính thức gặp mặt."

【Cấp 14 · Vân Dương thượng nhân (Tên đỏ)】

'Vậy mà không phải cấp 15 sao?' Hắn nhìn bóng dáng Chu Hoán, thầm nghĩ.

Sở Mặc cứ ngỡ đối phương đã là trúc cơ sơ kỳ đỉnh phong như trong lời đồn rồi cơ đấy.