Mạnh Khinh Chu khẽ mỉm cười: "Ba năm nay con luôn ở ngoài cầu học, số lần về nhà chẳng được bao nhiêu, khó khăn lắm mới tốt nghiệp sớm, cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian đi."
"Đương nhiên rồi, con dốc sức học hành cũng chỉ vì muốn về nhà. Học phủ chán ngắt, toàn một lũ nhóc tì ấu trĩ hết chỗ nói, chậc, ghét chết đi được." Mạnh An An bĩu môi đáp.
Nói đến đây, Mạnh An An bèn hạ giọng thì thào: "Phụ thân, đám gà vịt này dường như không đơn giản đâu, sao con cứ có cảm giác chúng là đại yêu thế nhỉ?"
Nghe vậy, Mạnh Khinh Chu chỉ cười không nói.

