Logo
Chương 10: Đại ca bảng một bỏ chạy trong đêm! Tiểu Điềm Điềm hoàn toàn tuyệt vọng!!

Ting! Cảm xúc của Tiểu Điềm Điềm dao động cực kỳ dữ dội!

Ting! Đối tượng mục tiêu "đại ca bảng một" cảm thấy tự ti, sụp đổ, cực kỳ sợ hãi!

Ting! Hàng ngàn khán giả trong phòng livestream chấn động tột độ, rơi vào trạng thái điên cuồng!

Chuỗi âm thanh thông báo của hệ thống nổ tung điên cuồng trong đầu Giang Viễn.

Hết tiếng này đến tiếng khác.

Căn bản không thể dừng lại!

Chỉ riêng pha áp đảo đơn phương này, Giang Viễn đã gom trọn 1800 điểm chỉ số nhịp tim!

Thế này là khái niệm gì?

Theo tỷ lệ quy đổi 1:100.

Đó là tròn một trăm tám mươi nghìn tệ tiền mặt!

Giây tiếp theo.

Một trăm tám mươi nghìn tệ này lặng lẽ hóa thành một chuỗi con số, chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng cá nhân của hắn.

Giang Viễn suýt thì bật cười thành tiếng.

Sướng!

Quá sướng!

Tiêu thì tiêu hạn mức ảo hệ thống cho không.

Nhưng kiếm về lại là tiền tươi thóc thật từ cảm xúc của người khác.

Trên đời này còn vụ làm ăn nào ảo ma hơn thế này không?

Quả thực là một vốn bốn lời!

Không đúng.

Thế này chẳng còn là một vốn bốn lời nữa.

Đây rõ ràng là tay không bắt giặc.

Lại còn được hệ thống đích thân dâng công cụ tận tay nữa chứ!

Ngay lúc này.

Banner thông báo toàn nền tảng Âm Lãng vẫn đang không ngừng chạy chữ nhấp nháy.

Hiệu ứng quà tặng Carnival lộng lẫy xếp chồng lên nhau hết lớp này đến lớp khác.

Ánh vàng bùng nổ, màu sắc rực rỡ tràn ngập màn hình.

Trực tiếp nhuộm cả phòng livestream của Giang Viễn thành một mảng vàng son lộng lẫy!

Số lượng người xem trực tuyến vốn chỉ lẹt đẹt ở mức ba nghìn, nhờ pha hút view khủng khiếp này mà tăng vọt.

Ba nghìn rưỡi!

Bốn nghìn!

Bốn nghìn rưỡi!

Năm nghìn!

Con số tăng điên cuồng, nhanh đến mức khiến người ta hoa cả mắt!

Vô số dân mạng hóng hớt bấm vào từ banner toàn nền tảng, vừa vào phòng livestream đã thấy thanh máu PK bên phía Giang Viễn đè bẹp đối phương như một cột chống trời.

Nhìn lại bảng xếp hạng quà tặng.

Giang thần].

Năm mươi cái Carnival!

Tất cả người xem mới vào lập tức ngơ ngác.

Sau đó, kênh chat trực tiếp bùng nổ ngập tràn màn hình.

[Lv4 Gõ nát bàn phím: Vãi vãi vãi vãi! 50 cái Carnival liên tiếp! Thần hào đại ca xuất hiện ở phòng livestream của người mới kìa!

Lv2 Đừng phiền tôi: Sướng! Đệt mợ nó quá sướng! Cho chừa cái thói trà xanh giọng dẹo khinh người đi, lần này đụng phải đá tảng rồi nhé!

Lv7 Lôi Điện Pháp Vương: Đây gọi là out trình hoàn toàn! Trước sức mạnh tuyệt đối của đồng tiền, mọi thủ đoạn trà xanh đều chỉ là hổ giấy!

[Lv6 Xem chùa mới là chân ái: Tôi tuyên bố, Giang thần chính là đại gia hoang dã khét nhất nền tảng Âm Lãng tối nay!]

Còn Tiểu Điềm Điềm lúc này, mặt quả thực đã xanh mét.

Xanh đến mức có phần tái nhợt.

Cô ta nhìn chằm chằm vào khoảng cách thanh máu chênh lệch đến kinh hồn bạt vía trên màn hình, cả người hoàn toàn tê dại.

Năm mươi cái Carnival.Một trăm năm mươi nghìn tệ.

Con số này giống như một ngọn núi lớn, đè nặng lên đỉnh đầu cô.

Ép cô đến mức nghẹt thở.

Lăn lộn trên nền tảng này bao lâu nay, cô cũng coi như từng gặp không ít đại ca.

Nhưng cái kiểu như Giang thần, hở tí là vung một trăm năm mươi nghìn tệ ném thẳng vào mặt người ta thế này, cô thật sự chưa thấy bao giờ.

Đây đâu còn là đấu PK nữa.

Đây là lấy tiền đè người!

Là đòn đả kích giảm chiều không gian theo đúng nghĩa đen!

Nhưng cô không cam tâm.

Thật sự không cam tâm!

Lăn lộn trên nền tảng Âm Lãng lâu như vậy, khó khăn lắm cô mới xây dựng được hình tượng em gái ngọt ngào.

Bình thường phải dựa vào bộ lọc mỹ nhan, giọng kẹp, rồi nũng nịu tỏ vẻ đáng yêu, mới gom góp được ngần ấy fan.

Nếu hôm nay thua một streamer mới đến cái thẻ fan cũng chẳng có.

Thì sau này cô còn lăn lộn kiểu gì nữa?

Quan trọng hơn là.

Thua là phải tắt mỹ nhan!

Tắt mỹ nhan đấy!

Đó chính là mạng sống của cô!

Đối với các nữ streamer, mỹ nhan là gì?

Là thể diện.

Là cần câu cơm.

Là sự tự tin để tiếp tục nũng nịu gọi đại ca!

Một khi tắt đi.

Mấy vị đại ca trên bảng xếp hạng của cô, đám fan "liếm cẩu" kia, sau khi nhìn thấy nhan sắc thật của cô thì sẽ còn lại được mấy người?

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiểu Điềm Điềm hoàn toàn hoảng loạn.

Cô cố nặn ra một vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, nhìn thẳng vào ống kính bắt đầu gào lên.

"Vương ca!"

"Vương ca, anh còn đó không?"

"Bên kia ngông cuồng quá!"

"Giúp Điềm Điềm đánh trả đi Vương ca!"

"Vương ca, Điềm Điềm thật sự không thể thua đâu..."

Giọng cô nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi.

Cái bộ dạng đó.

Trông đáng thương vô cùng.

Trông uất ức hết mức.

Nếu là lúc nãy, "Vương tổng bá khí" có lẽ đã bị chiêu này của cô dắt mũi thật.

Nhưng bây giờ thì sao?

Vương ca ngồi trước màn hình, tay run lẩy bẩy.

Hắn nhìn lịch sử tặng năm mươi cái Carnival của đối phương, rồi lại nhìn số dư thẻ ngân hàng gần như chạm đáy của mình, cả người giống như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân.

Lạnh buốt tận tim.

Năm cái Carnival vừa rồi đã là hắn cắn răng cắn lợi mới dám tặng đi.

Đó đâu phải tiền tiêu vặt.

Đó là chút thể diện cuối cùng của hắn!

Bình thường hắn nạp vài nghìn tệ lên nền tảng, ra vẻ đại gia, tán tỉnh mấy nữ streamer nhỏ, nghe người ta gọi vài tiếng Vương tổng để thỏa mãn chút hư vinh.

Nhưng hắn đã bao giờ gặp phải cái loại điên rồ thế này đâu?

Mười mấy vạn tệ, nói vung là vung.

Mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.

Thế này đâu còn là PK nữa?

Đây rõ ràng là dùng tiền vả bôm bốp vào mặt hắn!

Đã thế còn vả liên tục trái phải, tát lấy tát để!

Vương ca nhìn cái ID [Giang thần] treo chễm chệ trên đầu bảng kia, phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ.

Đụng không nổi.

Thật sự đụng không nổi.

Đây hoàn toàn không phải người cùng một đẳng cấp.

Nếu còn cố đấm ăn xôi, thứ mất đi sẽ không chỉ là thể diện.

Mà có khi đến tiền thuê nhà tháng sau cũng bay màu luôn!

Tiểu Điềm Điềm vẫn đang gào lên.

"Vương ca..."

"Vương ca, anh nói một câu đi chứ..."

"Vương ca giúp Điềm Điềm đi mà..."

Nhưng trên hàng ghế VIP, cái ID quen thuộc kia đột nhiên biến mất.

Ngay sau đó.

Trạng thái tài khoản thay đổi.

[Trạng thái riêng tư]

Chạy rồi.

Vương ca chạy rồi!

Đến một câu nói cứng cũng chẳng dám để lại.

Đến một lối thoát danh dự cũng chẳng thèm tìm cho mình.

Cứ thế xám xịt chuồn khỏi phòng livestream, tàng hình ngay tại chỗ.

Thế này đâu chỉ là chạy trốn bình thường?

Đây rõ ràng là vác cả xe lửa bỏ chạy trong đêm!"Vương ca..."

"Vương ca?"

Vẻ mặt Tiểu Điềm Điềm lập tức cứng đờ.

Nhìn hàng ghế VIP trống trơn, cả người cô mềm nhũn như bị rút cạn sức lực.

Bịch một tiếng.

Cô ngã phịch xuống ghế.

Xong rồi.

Tiêu thật rồi.

Đúng lúc này.

Đồng hồ đếm ngược PK trên màn hình cuối cùng cũng nhảy về số không.

【PK kết thúc!】

Hiệu ứng chiến thắng màu vàng kim bùng nổ rực rỡ trong phòng livestream của Giang Viễn.

Còn bên phía Tiểu Điềm Điềm lại là dòng thông báo thất bại xám xịt.

Khán giả ở cả hai phòng livestream đều hào hứng hẳn lên vào khoảnh khắc này.

Tại sao ư?

Bởi vì tiết mục hấp dẫn nhất thực sự đã đến.

Hình phạt!

Tắt mỹ nhan!

Gọi ba tiếng "anh trai tốt"!

Giang Viễn khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, nhìn xuống Tiểu Điềm Điềm trong màn hình với dáng vẻ áp đảo.

Vẻ mặt điềm tĩnh, giọng điệu bình thản.

Nhưng từng chữ thốt ra đều mang theo áp lực khiến người ta không thể chối cãi.

"Cô thua rồi, Tiểu Điềm Điềm."

"Bây giờ chịu phạt đi."

"Tắt hết mỹ nhan, bộ lọc, bóp mặt đi cho tôi."

"Sau đó, gọi ba tiếng 'anh trai tốt'."

Bình luận chạy trên màn hình phòng livestream lập tức bùng nổ.

【Lv5 Quần chúng hóng hớt: Tiết mục chính đến rồi, mau tắt mỹ nhan đi, dám chơi dám chịu!】

【Lv4 Đội chống hàng giả: Tắt mỹ nhan! Tắt mỹ nhan! Anh em spam chữ "tắt mỹ nhan" lên kênh chat đi!】

【Lv6 Thực thi công lý: Lúc nãy chẳng phải gáy to lắm sao? Chẳng phải chế giễu streamer của bọn này là thằng nghèo kiết xác à? Nhanh cái tay lên!】

【Lv3 Cẩu độc thân vạn năm: Đừng hòng lật lọng! Cả nghìn người đang xem đấy!】

【Lv2 Đừng phiền tôi: Tắt! Bắt buộc phải tắt! Để tôi xem dưới lớp mỹ nhan cấp mười là loại yêu ma quỷ quái gì!】

【Lv1 Cơn gió đi ngang qua: Nhanh lên, dám chơi dám chịu, không tắt là report đấy!】