Không biết Trương Thuần đã đi tới từ lúc nào, cô đang khoanh tay, tựa người vào khung cửa.
Ánh mắt cô lướt qua lướt lại giữa mặt Giang Viễn và chiếc "khăn lụa" kia.
Không khí như ngưng đọng mất nửa giây.
Giang Viễn không thèm chớp mắt, tay cầm điện thoại quay vẫn vững như kiềng.

