Giang Viễn ngủ rất say, mãi đến hơn mười giờ sáng, ánh nắng mới hắt vào qua khung cửa kính sát đất.
Mở mắt ra, Giang Viễn liếc nhìn điện thoại.
Mười giờ rưỡi sáng.
Còn một tiếng rưỡi nữa là phải đi đón Trương Thuần rồi.
Giang Viễn ngủ rất say, mãi đến hơn mười giờ sáng, ánh nắng mới hắt vào qua khung cửa kính sát đất.
Mở mắt ra, Giang Viễn liếc nhìn điện thoại.
Mười giờ rưỡi sáng.
Còn một tiếng rưỡi nữa là phải đi đón Trương Thuần rồi.