Logo
Chương 161: Tiếp theo đăng tràng chính là...

【Hai kẻ "khi sư vong tổ" các ngươi lặng lẽ nhìn nhau.】

【Ngươi gượng ép nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ cạn lời.】

【Ma môn chi chủ cũng gượng cười, cảm thấy bản thân nói hơi thẳng thừng.】

【Để tránh tạo hình tượng quá mức xem thường Ma môn cùng ý kiến của các vị tiên hiền.】

【Nàng vớt vát: "Đây cũng là hành động bất đắc dĩ. Nếu đạo tử không nhập Ma môn, Ma môn không dính dáng đến vi nghịch mệnh số, ta sẽ rất khó nghiên cứu thử nghiệm, nói gì đến chuyện tham ngộ biến số, tìm kiếm lối thoát?"】

【"Đạo tử, chắc hẳn ngươi hiểu được mà?"】

【Ngươi vẫn giữ nụ cười rập khuôn như cũ.】

【Ngươi có thấu hiểu hay không quan trọng sao? Các vị tiên hiền của Ma môn có thấu hiểu hay không mới là trọng điểm chứ, Tông chủ các hạ?】

【Đối phương đã không chút giấu giếm mà nói toạc ra kế hoạch cùng nguyên do của bản thân.】

【Ngươi thầm cân nhắc lợi hại trong đó.】

【Suy tính xem có nên giúp đỡ đối phương, gia nhập Ma môn hay không.】

【Vài ba cái âm mưu quỷ kế, ngươi hoàn toàn không sợ, thậm chí còn có chút mong đợi.】

【Bởi vì mọi âm mưu khi đặt trước mặt ngươi...】

【... sớm muộn gì cũng bị vén lên bức màn sương mù, phơi bày toàn bộ bí mật.】

【Cho nên, lấy thân nhập cuộc xưa nay luôn là lựa chọn ưu tiên của ngươi.】

【"Ta đồng ý."】

【Sau một thoáng suy nghĩ, ngươi gật đầu đưa ra đáp án.】

【Ma môn chi chủ mừng rỡ ra mặt, nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở rộ trên núi, khiến cho tĩnh thất cũng sáng bừng lên vài phần.】

【Sau đó, nàng khách sáo quan tâm hỏi:】

【"Đạo tử có cần hỏi qua ý kiến của thiên sư cùng các vị tiên hiền Thiên Sư phủ không?"】

【Ngươi lắc đầu.】

【"Bọn họ sẽ thấu hiểu và ủng hộ ta thôi."】

【Ngươi từ chối, trong lòng thầm cảm khái.】

【Lão đạo cùng liệt tổ liệt tông còn mong sao ngươi đi gieo rắc tai họa cho kẻ khác ấy chứ.】

【Giờ đây có Ma môn cùng chia sẻ vi nghịch mệnh số, san sẻ tổn hại thay ngươi.】

【E rằng lúc này trong tổ điện, liệt tổ liệt tông lại đang nhảy múa, mở tiệc ăn mừng rồi.】

【Đến lúc này, ngươi mới thực sự thấm thía một câu nói.】

【Thế nào gọi là thạch tín của kẻ khác, lại là mật ngọt của ta.】

【Các vị tiên hiền của Thiên Sư phủ quả thực tầm nhìn vẫn còn hạn hẹp, Ma môn chi chủ mới đúng là tuệ nhãn tinh tường, biết nhìn hàng tốt.】

【Ngươi dường như đã tìm thấy nơi thực sự thuộc về mình.】

【Lão đạo, đắc tội rồi, thật sự là giá trị cảm xúc mà đối phương mang lại quá cao.】

【Ngươi thầm xin lỗi lão đạo cùng liệt tổ liệt tông mà chẳng có lấy nửa điểm cắn rứt lương tâm.】

【"Nếu đạo tử đã nhập môn hạ của ta, vậy thì cứ theo quy trình mà làm đi."】

【"Ta là đương đại chi chủ của Thánh tông, Ngu Tễ."】

【"Hôm nay ta thay sư phụ thu đồ đệ, nhận Ôn Vũ vào Thánh tông, giữ chức thường vụ phó môn chủ, chấp chưởng việc tế thiên của Thánh tông."】

【Ngươi lặng im lắng nghe, biết được danh tính của đối phương là Ngu Tễ.】

【Cũng nghe rõ vị trí thân phận mà nàng sắp xếp cho mình.】

【Thay sư phụ thu đồ đệ, trở thành sư đệ của nàng, đảm nhận chức thường vụ phó môn chủ.】

【Mấy thứ này chẳng là gì cả, ngươi cũng không mấy bận tâm.】

【Thế nhưng câu cuối cùng kia...】

【Chấp chưởng việc tế thiên của Thánh tông...】

【Ngươi u oán ngước mắt, nhìn vị sư tỷ Ngu Tễ đang cười rạng rỡ trước mặt.】

【Cảm nhận được thái độ của nàng đối với Ma môn, à không, là Thánh tông.】

【Sự ác ý sâu sắc mà Ngu Tễ dành cho liệt tổ liệt tông của Thánh tông, quả thực đã hiện rõ mồn một trên nét mặt.】

【Thu nhận ngươi nhập môn đã đành, lại còn để ngươi đi chấp chưởng việc tế thiên.】【Sau này các vị tiên hiền của Thánh tông, nhìn thấy hương hỏa bốc khói đen cuồn cuộn từ nhân gian, liệu có dám hưởng không?】

【Ngươi chẳng hề nghĩ rằng Ngu Tễ sẽ giống như lão đạo.】

【Dùng lôi quyền để thanh tẩy mệnh số vi nghịch của bản thân.】

【Thậm chí nàng còn ước gì được đổ thêm dầu vào lửa.】

【Ngươi vừa mới gia nhập Ma... Thánh tông, đã cảm nhận được văn hóa tông môn của nơi này rồi.】

【Không hổ danh là... Thánh tông.】

【Quả thực yêu thương liệt tổ liệt tông vô cùng sâu đậm.】

【Người ta đã phi thăng lên tận cửu tiêu rồi, vậy mà vẫn không quên mang kiếp nạn đến mài giũa, thúc đẩy họ tiến bộ.】

【Hai sư tỷ đệ các ngươi lặng lẽ nhìn nhau, đều tự hiểu rõ thâm ý trong ánh mắt đối phương.】

【Quả thực có chút cảm giác hận vì gặp nhau quá muộn.】

【Ngươi theo Ngu Tễ hoàn thành nghi thức nhập môn.】

【Chỉ thấy nàng nhắm mắt cảm nhận một lát, rồi lộ ra nét mặt kỳ lạ khó tả.】

【"Sư đệ, quyền hạn của đệ tại Thánh tông ngang bằng với ta, muốn lật xem võ học, điển tịch gì đều có thể tự do lựa chọn. Nếu chưa quen thuộc đường đi nước bước, ta sẽ bảo Cung Tự dẫn đường cho đệ."】

【Nàng càng nói giọng càng run rẩy, kiều khu cũng bất giác run lên bần bật.】

【"Ta đã nóng lòng muốn chết rồi, phải bắt đầu nghiên cứu ngay đây, không tiễn..."】

【Lời còn văng vẳng bên tai, vầng sáng nhạt của trận pháp không gian đã bừng lên.】

【Cảnh vật biến ảo.】

【Ngu Tễ đã không thấy tăm hơi, ngươi cũng xuất hiện tại đại sảnh tầng trệt của lầu các.】

【Những thiết bị tinh vi vốn bày la liệt xung quanh, bao gồm cả thiên lôi nghi, đều đã biến mất không dấu vết.】

【Xung quanh trống trơn.】

【Hiển nhiên, đó là do Ngu Tễ cố ý dọn dẹp để đón tiếp ngươi.】

【Ban đầu, có lẽ nàng chỉ muốn thông qua ngươi để trao đổi lấy sự huyền diệu của lôi pháp, nhằm lấp đầy dữ liệu nghiên cứu còn thiếu hụt.】

【Kết quả, ngươi lại trực tiếp chơi một vố lớn.】

【"Thường vụ phó môn chủ..."】

【Ngươi bỗng nhiên xoay người, vạt mặc bào tung bay, chắp tay sau lưng mà đứng.】

【"Lúc này, ta cũng coi như là tồn tại có địa vị đứng đầu nhân gian rồi... Không ổn!"】

【Chợt, ngươi nhận ra điều gì đó.】

【"Địa vị quá cao, hình như cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì..."】

【Ở Thiên Sư phủ, địa vị cao sẽ khiến ngươi mất đi một loại quy tắc định sẵn khi sử dụng "dĩ hạ khắc thượng".】

【Nhưng ngươi không mấy bận tâm, dù sao chỉ cần mở rộng tư duy, muốn tìm ra khái niệm "thấp" vẫn rất dễ dàng.】

【Thế nhưng "dĩ hạ khắc thượng" vẫn còn một phần chú thích khác.】

【Chú thích 3: Khi sử dụng "dĩ hạ khắc thượng", ngươi sẽ hận thấu xương những kẻ mưu toan phạm thượng. Trong thế lực của ngươi, nếu có kẻ "thấp" hơn ngươi dám làm loạn, ngươi bắt buộc phải trừ khử, bằng không sẽ bị tâm ma vây khốn.】

【Trước đây, phần chú thích này gần như bị ngươi phớt lờ, suýt chút nữa là quên bẵng đi mất.】

【Bởi vì khi ngươi trở thành môn khách của Ngụy gia, tất cả chỉ dựa vào một câu nói của Ngụy Khởi, hoàn toàn không có nền tảng, mối quan hệ cũng rất nhạt nhòa.】

【Sau khi bái sư vào Thiên Sư phủ.】

【Bất kể là đại sư huynh, nhị sư huynh, hay tam sư huynh chưa từng gặp mặt, cho đến các vị trưởng lão cùng đông đảo đệ tử Thiên Sư phủ.】

【Hầu như chẳng ai nảy sinh lòng đố kỵ, muốn thay thế hay dĩ hạ khắc thượng.】

【Cho nên thân phận thiên sư thân truyền tuy có địa vị cực cao, cũng không kích hoạt được hiệu ứng bị động này.】

【Thế nhưng...】

【Thế lực mà ngươi gia nhập lúc này, lại là Thánh tông...】

【Phi! Thánh tông cái rắm.】

【Đây chính là Ma môn!】

【Ngươi là một thường vụ phó môn chủ từ trên trời rơi xuống, lại còn mang theo thân phận đạo tử của Thiên Sư phủ.】【Thật khó tưởng tượng, một khi mệnh lệnh này truyền ra ngoài, sẽ gây nên một trận chấn động lớn đến nhường nào.】

【Sẽ có biết bao nhiêu sự đố kỵ, tính toán, dò xét cùng ác ý ào ạt ập về phía ngươi.】

【Nếu có kẻ phạm cấm, bắt buộc phải trừ khử.】

【Ngươi vốn chẳng hề bận tâm đến chuyện này, kẻ nào dám mạo phạm mình, giết thì giết thôi.】

【Nhưng nếu số lượng quá đông, lại rải rác khắp nơi, ngươi sẽ phải liên tục truy lùng để xử lý, vô cùng lãng phí thời gian.】

【Ngươi làm gì có nhiều thời gian và tâm trí đến thế để lãng phí vào mấy chuyện vô bổ này.】

【Hơn nữa, tìm sư tỷ để thu hồi mệnh lệnh cũng không được.】

【Cho dù địa vị không còn cao, nhưng vẫn còn tu vi cảnh giới, chiều cao, thậm chí là vị trí đứng cao hơn người khác...】

【Chưa kể...】

【Ngươi cảm thấy tầm vóc tư tưởng của bản thân gần như đã chọc thủng cả thương khung.】

【Nhưng nếu không trừ khử bọn chúng, thì lại bị tâm ma vây hãm.】

【Không đúng!】

【Khoan đã!】

【Tâm ma?】