Lý Thừa Khiêm vội lên tiếng ngăn lại.
“Trần huyện lệnh không cần phiền phức. Nàng vốn cùng Thục thân vương đến bái phỏng gia phụ, giờ này lẽ ra phải ở Kiềm châu. Là nàng tự chạy theo ta tới đây, không liên quan gì đến triều đình.”
Trần Thương đưa tay lau mồ hôi lạnh đã đông thành những hạt băng li ti, trong lòng lúc này mới hơi yên lại.
“Dám hỏi quận vương gia, vị ân công và người bằng hữu mà ngài vừa nhắc tới là vị đại nhân nào trong huyện thành ta? Hạ quan có thể dẫn đường cho ngài.”

