“Ta đến đây, thay mặt cho Cửu Minh!”
Hách Liên Anh ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, ngạo nghễ nói.
“Cửu Minh…”
Hách Liên Cửu Yêu khẽ lẩm bẩm một câu, thần sắc phức tạp, nhưng ngay sau đó gương mặt chợt lạnh xuống, cất giọng rét buốt: “...Quả nhiên, ngươi là vì Cửu Minh mà tới.”

