"Phụ thân, người sắp đi rồi sao?"
Tiểu Long Nữ ôm chặt eo Ninh Dịch, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.
Đôi mắt ấy dịu dàng trong vắt, tràn ngập vẻ lưu luyến không nỡ xa Ninh Dịch. Bàn tay nhỏ bé níu chặt vạt áo hắn, dáng vẻ chực khóc đến nơi.
Dáng vẻ này thực sự khiến người ta xót xa, ngay cả Ninh Dịch cũng thấy lòng run lên, suýt chút nữa đã mềm lòng đồng ý ở lại thêm vài ngày.

