“Được.”
Bùi Viễn Chân dẫn Cố Mạch và Cố Sơ Đông vào đại sảnh khách sạn ngồi chờ, đi cùng còn có mạc liêu sư gia của Bùi Viễn Chân, những hộ vệ còn lại thì chờ ngoài cửa.
Bùi Viễn Chân rót cho Cố Mạch một chén trà, nói: “Cố đại hiệp, Vương Thiên Hộ này không thật sự nghi ngờ nhân phẩm của ngài. Y từ tầng lớp thấp nhất của Lục Phiến Môn đi lên, những năm này phá rất nhiều án oan, gặp quá nhiều hung thủ không ngờ tới, cho nên, y đã hình thành thói quen không tin bất kỳ ai, không phải nhằm vào ngài, ngài đừng để trong lòng.”

