Sát bên Chân Bảo Quán có một tửu quán nhỏ.
Mái ngói xanh xám lợp ngay ngắn, trước cửa treo một tấm phướn vải xanh đã sờn cũ, trên đó dùng bút mực viết bốn chữ lớn: “Trương Gia tửu quán”!
Tửu quán không lớn, vừa bước vào đã thấy bảy tám chiếc bàn vuông bóng nhẫy dầu mỡ, khách khứa lui tới đều là những hán tử làm nghề bán sức quanh vùng.
Với bọn họ mà nói, sau một ngày lao lực vất vả, đến đây uống một bát rượu quê, chính là lúc thư thái hiếm hoi nhất, đủ để gột đi mệt mỏi đầy người.

