Cây cỏ chốn hậu viện xanh um, mấy gốc hòe già cành lá đan chéo, bóng râm xòe rộng như lọng che, bao trùm cả khoảng sân trong một màu xanh mát rượi.
Gió lướt qua tán lá vang lên tiếng xào xạc, càng làm tăng thêm vẻ u tĩnh.
Xích Mộc bước đi vội vã, băng qua hành lang uốn khúc, đi thẳng tới gian nhà chính ở hậu viện để bái kiến A ba.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vừa đặt chân vào hậu viện, ánh mắt chạm phải bóng người đang chắp tay sau lưng đứng dưới hiên nhà kia, bước chân hắn bỗng khựng lại.

