Thời gian trôi như nước chảy.
Một ngày nọ, Trần Thắng đang khoanh chân tĩnh tọa, chậm rãi nâng lòng bàn tay lên. Chư Thiên Bảo Giám như có linh tính, bay ra từ giữa hai hàng lông mày, lơ lửng trên lòng bàn tay ba tấc.
Mặt gương lưu chuyển hai luồng khí đen trắng, rõ ràng chiếu rọi hai bức tinh đồ chồng lên nhau.
Một bức là quỹ đạo nhật nguyệt của Huyền Hoàng Giới, một bức là sự luân chuyển của các vì sao ở Thiên Uyên Giới. Tại nơi tinh đồ giao nhau, một vạch khắc màu vàng đang chầm chậm nhảy nhót, đánh dấu thời gian giáng giới còn lại.

