Ba ngàn năm thoáng chốc trôi qua.
Nơi sâu thẳm của Nguyên Hải không hề có hình hài thiên địa cố định.
Một tòa cô đảo lơ lửng giữa dòng hỗn độn khí lưu. Hòn đảo này toàn thân một màu xanh đen, quanh năm được bao phủ bởi những luồng cương phong lạnh lẽo thấu xương.
Bên trong cương phong còn lẫn lộn từng sợi sát khí màu xám bạc.

