Khương Tô Nhu nhìn nữ đế, chậm rãi nhấn từng chữ:
“Ta chính là tự tin như thế đấy. Nam nhân của ta, ta hiểu rõ hơn ai hết. Trên đời này không có chuyện gì hắn không làm được. Bản thân sự tồn tại của hắn đã là đại diện cho kỳ tích.”
“Nhìn ra được, hắn là niềm kiêu hãnh của ngươi.”
“Đương nhiên rồi. Chẳng lẽ ngươi không thấy kiêu hãnh vì nam nhân của mình sao?”

