"Haizz, Vương Miễn cứ thế mà đi rồi."
Bên trong mảnh vỡ không gian, Hàn Phong ngồi trên một tảng đá lớn, vẻ mặt thoáng chút ưu sầu.
Vương Miễn là bằng hữu tốt nhất của hắn. Suốt năm năm hắn mang danh phế vật, y vẫn luôn động viên, bầu bạn tâm tình và cùng hắn vui đùa.
Người đời thường nói, bằng hữu kết giao thuở thiếu thời là tình nghĩa sắt son cả đời, bởi lẽ bạn bè quen biết khi trưởng thành đã xen lẫn quá nhiều toan tính lợi ích.

