Thuyền nhỏ rẽ sóng lướt đi ào ào, nhưng vừa tiến vào làn sương mù chưa đầy trăm trượng, phía trước đã truyền đến tiếng "ục ục" kỳ dị. Dưới mặt nước dường như có vô số ám lưu đang bắt đầu xoay tròn, cuộn xiết.
Con thuyền lập tức chao đảo dữ dội, khiến mọi người trên khoang đều lảo đảo, đứng không vững.
"Cẩn thận!" Tuân tiên sinh khẽ quát. La bàn trên tay ông hiện ra, quang hoa chợt lóe lên, một tầng linh quang màu vàng nhạt lập tức bao phủ lấy thoa chu, chống lại luồng hấp lực kia. "Chốn này khắp nơi đều có dị tượng, lỡ như sơ sẩy rơi xuống nước, thần tiên cũng khó cứu!"
"Nơi này quả nhiên hung hiểm! Dù chỉ một khắc cũng không thể lơi lỏng!" Hùng Khuê ngồi xổm bên mạn thuyền, tay nắm chặt chuôi đao, ánh mắt sáng rực như đuốc không ngừng quét qua mặt nước đen ngòm.

