Bảy ngày sau, tiên chu xuyên qua khe nứt hư không, một lần nữa xuất hiện dưới bầu trời đầy sao của Trung Thánh vực.
Tô Uyên chắp tay đứng nơi mũi thuyền, phóng tầm mắt về phía tinh vực quen thuộc xa xa — ba mươi sáu ngọn chủ phong của Lạc Vân tiên môn lơ lửng trên biển mây, linh khí cuồn cuộn dâng trào như thủy triều. Hào quang từ hộ sơn đại trận đan xen giữa hư không thành một tấm lưới khổng lồ, bao phủ toàn bộ tiên môn. Đây là thế lực lọt top ba mươi tại Trung Thánh vực, cường giả trong môn nhiều như mây, nội tình thâm hậu đến mức đủ sức khiến bất kỳ tán tu nào cũng phải khiếp sợ.
Mà hắn, Tô Uyên, trăm năm trước chẳng qua chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt chật vật vươn lên từ vùng biên hoang, giờ đây lại đường hoàng bước vào nơi này, trở thành người kế nhiệm chức vị Phó chưởng môn, dưới một người mà trên vạn người.
Tiên chu chậm rãi tiến vào Vực Chủ phong - ngọn núi chính của Lạc Vân tiên môn. Trước điện, Lý Thanh Phong đã đứng đợi từ lâu.

