Từ từ mở mắt, đập vào mắt hắn là một vùng hỗn độn hư không tăm tối.
Tô Uyên đứng dậy, cảm giác đầu tiên là cơ thể nặng trĩu, hai chân như đeo chì, khí huyết trong người cuồn cuộn dâng trào mất kiểm soát.
"Đây là... quăng ta đến nơi nào rồi?"
Mặt đất hoang vu nứt nẻ, phóng mắt nhìn quanh chỉ thấy những ngọn núi đá trọc lóc ngổn ngang, chẳng có lấy một chút sắc xanh, một cái cây hay thậm chí là một ngọn cỏ cũng không thấy bóng dáng.

