Nơi góc khuất, Thái Huyền Thiên Nghi vẫn đang chìm đắm vào pho tượng kia. Hắn đương nhiên nhận ra bức tượng của thánh quân, trong lòng chỉ dâng lên một cõi bi ai.
Ngay cả điêu tượng do thánh quân để lại, nay cũng chỉ có thể bị đem ra làm công cụ.
"Đại Thiên cũng đã tới, Thái Huyền Hồng hết cơ hội rồi." Thái Huyền Thiên Nghi thầm than thở trong lòng. Bất luận là Phật Thổ hay Đại Thiên, tuyệt đối không có thế lực nào chấp nhận để Thái Huyền gia nhân trở thành tuyển định giả nữa.
Đang lúc bi thương, hắn bỗng nhận ra động tĩnh từ phía bên kia. Chỉ thấy sau lưng Không Minh hiện lên hư ảnh Phật Đà ngồi ngay ngắn trên đài sen, bảo tướng trang nghiêm, pháp âm cuồn cuộn như thủy triều...

