"Hạo Nhật chi thượng..." Chúc Tuyệt ngẩng đầu nhìn quang cầu trước mắt, ánh mắt tràn ngập vẻ tham lam và khát vọng. "Chức nghiệp tàn khuyết, linh tính khó lòng diễn hóa, chỉ còn lại bản năng, như thế mới tốt."
Hắn liếm môi, sải bước tiến lên. Nhưng khi chưa kịp đến gần quang cầu kia, một luồng sức mạnh vô hình đã ngăn cản hắn lại. Hư không gợn sóng lăn tăn, khiến hắn không thể tiến thêm nửa bước.
"Quả nhiên không đơn giản như vậy. Nếu chỉ dựa vào việc lên đài mà đã mang được thứ này đi, đám Hạo Nhật kia e là đã nẫng tay trên từ lâu rồi..." Chúc Tuyệt không hề bất ngờ. Chức nghiệp tàn khuyết, không có linh tính hiển hóa, đồng nghĩa với việc quy trình chưa được trọn vẹn.
Sự khuyết thiếu này vốn không có cách giải quyết, nhưng trước khi đến đây, hắn đương nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.

