“Ngươi...” Thích Ca lại nổi giận, vốn định quát mắng đối phương nói lời sáo rỗng, nhưng nhớ đến việc kẻ này từng chặn cửa Lăng Tiêu môn, đành phải nuốt ngược cơn giận vào trong, lạnh lùng nói: “Người đã bị trói, ngươi dẫn đi đi.”
Nghe vậy, sắc mặt Đào Mộ Chi mới dịu đi, tiếp tục đi theo Thích Ca một đoạn.
“Hửm?”
Đào Mộ Chi khẽ động thần sắc, dừng bước nhìn thoáng qua thanh niên phía sau, chỉ thấy đối phương đang đứng sững lại, đưa mắt nhìn về phía một tòa phật tháp cách đó không xa.

