“Có gì không rõ, Vũ điện chủ cứ nói thẳng.” Sắc mặt Lam Hải dần lạnh xuống. “Nếu có chứng cứ khác thì cứ đưa ra.”
“Mạnh Thời Tự dù sao cũng có tên trên Thánh bảng...” Vũ Phong nhíu mày, cúi đầu nhìn màn hình ảo bất chợt hiện lên, chợt đứng bật dậy, lời còn chưa kịp nói đã vội vã rời đi.
Vẻ phẫn uất trên mặt Lam Hải thu lại, dường như có chút nghi hoặc. Hắn bưng chén trà Vũ Phong chưa hề động đến lên nhấp một ngụm, quản gia cũng đã lặng lẽ lui ra ngoài.
Rất nhanh, cửa phòng lại mở ra, Lam Hạo cúi đầu bước vào.

