Sâu trong Minh Vực, không gian tựa vũng mực đông đặc. Một cự vật khổng lồ ngồi xếp bằng nơi đây, thân hình ẩn trong làn minh vụ cuồn cuộn. Sương mù u ám, đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng.
Trên đỉnh đầu, vô số đường vân đen nhánh nhỏ li ti như vật sống không ngừng ngọ nguậy, đan xen vào nhau, tụ thành một con mắt dọc khép hờ. Từ khe mắt ấy, u quang rợn người lặng lẽ lóe lên.
Xa xa còn có vài đường nét méo mó lúc ẩn lúc hiện. Tiếng vảy giáp ma sát xào xạc hòa lẫn trong làn sương, tựa như cả vùng không gian này cũng đang khẽ rung lên theo từng nhịp thở của cự vật.
Một khắc nọ, Hắc Đà mở bừng hai mắt. Đôi u đồng sáng rực như khe nứt vực sâu, từng luồng lôi quang đen nhánh to như mãng xà nổ tung quanh thân gã. Tiếng nổ lách tách xé toạc sự tĩnh mịch chết chóc, khiến minh vụ cuồn cuộn tan rã.

