“Không tệ.” Từ xa có tiếng nói truyền đến. Sắc mặt Tần Quảng và Tần Thiên Lân đồng thời khẽ đổi, cả hai cùng nhìn về phía cuối hành lang.
Người đang chậm rãi bước tới chính là Tần Vận, thần sắc ôn hòa. Theo sau lão là vị quản gia tóc đã hoa râm, gương mặt gầy gò, xương gò má nhô cao.
“Ngươi kém Hướng Chu bảy tuổi, vậy mà vẫn có thể đánh bại hắn, đoạt lấy ngôi khôi thủ lục giai. Không hổ là kỳ lân nhi của Tần gia ta.”

