“Ngài cứ tự nhiên, cứ tự nhiên...”
Mọi người đồng loạt lên tiếng, nhìn theo bóng Tần Vận dần rời xa.
Nghe phía sau lưng lại dần dần rộn ràng trở lại, nụ cười ôn hòa trên mặt Tần Vận cũng từ từ tan biến, thay vào đó là vẻ lạnh lùng vô cảm, đến cuối cùng thậm chí còn thấp thoáng chút xanh mét.
Mãi tới khi trở về phòng, lão mới khẽ cười nhạt một tiếng: “Húc nhật đông thăng...”

