Logo
Chương 19: Luyện hóa pháp khí, dùng Tụ Linh đan

Lục Thanh Hòa không hề hay biết Chu Thông đã tốn bao công sức để giở trò với cấm chế trong tiểu viện.

Hắn đang ngồi ngay ngắn trong không gian đất đen, trước mặt bày sẵn hai kiện pháp khí. Món thứ nhất là một thanh tiểu kiếm màu trắng - pháp khí trung phẩm Linh Phong kiếm, được rèn từ một loại linh trúc, bên trên có khắc linh phong cấm chế.

Khi sử dụng, thân kiếm lướt đi nhanh như chớp giật, trong vòng trăm mét lấy thủ cấp kẻ địch dễ như trở bàn tay.

Món thứ hai là phòng ngự nhuyễn giáp, được luyện chế từ Huyền Quy Giáp của linh quy nơi biển sâu. Đây là pháp khí phòng ngự trung phẩm, nước lửa bất xâm, có thể chặn đứng đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ.

Lúc này, việc Lục Thanh Hòa cần làm là luyện hóa hai kiện pháp khí này. Có như vậy, hắn mới phát huy được toàn bộ uy năng của chúng, khi đối địch có thể điều khiển linh hoạt như cánh tay sai sử ngón tay.

Lục Thanh Hòa cầm Linh Phong kiếm lên, khắc tinh thần lạc ấn của mình vào, sau đó bắt đầu chậm rãi dùng linh lực để luyện hóa.

Phải mất trọn vẹn một tháng trời, Lục Thanh Hòa mới luyện hóa xong Linh Phong kiếm và Huyền Quy Giáp.

Lục Thanh Hòa điều khiển Linh Phong kiếm bay lượn giữa không trung, hiện tại hắn đã có thể thôi động thanh kiếm này để tấn công.

Hắn thu hồi Linh Phong kiếm, trên mặt nở nụ cười đắc ý.

Đối với ngoại môn đệ tử mà nói, pháp khí trung phẩm chính là bảo vật có thể ngộ nhưng không thể cầu. Đa số pháp khí mà ngoại môn đệ tử sử dụng đều chỉ là pháp khí hạ phẩm.

Pháp khí thượng phẩm cao cấp hơn lại càng không thể xuất hiện trên tay tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, thậm chí ngay cả tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ cũng khó lòng sở hữu.

Một kiện pháp khí trung phẩm có giá trị dao động từ một trăm tám mươi đến ba trăm rưỡi linh thạch. Pháp khí thượng phẩm thì giá trị tăng gấp mấy lần, loại kém nhất cũng cần đến tám trăm linh thạch, loại tốt một chút đều vượt mức ngàn viên.

Bây giờ trong tay hắn đang nắm giữ hai kiện pháp khí trung phẩm, một công một thủ. Pháp khí phòng ngự trung phẩm có thể chặn đứng đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, còn Linh Phong kiếm là pháp khí trung phẩm lại đủ sức chém nát linh khí tráo của đối thủ cùng cảnh giới.

Lục Thanh Hòa tự tin rằng thực lực lúc này của bản thân đã không hề thua kém tu sĩ Luyện Khí trung kỳ.

Đây chính là uy năng của pháp khí. Bất kỳ tu tiên giả nào cũng khao khát sở hữu một kiện pháp khí cường đại để hộ thân.

Thế nhưng pháp khí không phải là vạn năng, nó vẫn có những hạn chế nhất định. Thứ nhất, với tu vi Luyện Khí tam tầng, Lục Thanh Hòa vẫn chưa thể ngự vật phi hành.

Thứ hai, linh lực ở cảnh giới Luyện Khí tam tầng vẫn còn quá mức mỏng manh.

Một khi linh khí cạn kiệt, pháp khí sẽ mất đi tác dụng, đến lúc đó hắn sẽ trở thành cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.

Lục Thanh Hòa nghỉ ngơi điều tức hai ngày, sau đó lấy ra một bình đan dược, chính là Tụ Linh đan.

Hắn định thử nghiệm hiệu quả của loại đan dược này.

Lục Thanh Hòa đổ từ trong bình ra một viên đan dược màu trắng sữa, mùi hương nồng đậm lập tức phả vào mặt.

So với Tỉnh Linh đan mà hắn từng dùng trước đây, dược hương này còn nồng đậm hơn gấp mấy lần.

Tỉnh Linh đan cũng giống như Bách Thảo đan, chỉ là đan dược cấp thấp nhất, còn Tụ Linh đan mới là đan dược hạ phẩm chân chính.

Lục Thanh Hòa há miệng nuốt chửng viên Tụ Linh đan vào bụng.

Sau đó, hắn vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa linh lực từ đan dược để tu luyện.

Hai canh giờ sau, Lục Thanh Hòa đã luyện hóa hoàn toàn dược lực của viên Tụ Linh đan. Tu vi tuy tăng lên không ít, nhưng lại không nhiều như hắn mong đợi.

Lục Thanh Hòa nhẩm tính một chút, hiệu quả của Tụ Linh đan chỉ tương đương một phần năm so với việc nuốt thẳng huyết sâm năm mươi năm tuổi.

Phải luyện hóa năm viên Tụ Linh đan, tức là cả một bình, mới bằng hiệu quả của một cây huyết sâm năm mươi năm tuổi.

Thế nhưng không thể nói Tụ Linh đan vô dụng. Đối với Lục Thanh Hòa mà nói, tác dụng của loại đan dược này còn vượt xa so với huyết sâm.Dược lực của tụ linh đan so với huyết sâm lại càng thích hợp để tu luyện hơn.

Mỗi ngày hắn có thể chịu được việc luyện hóa một viên tụ linh đan, năm ngày là luyện hóa hết một bình.

So với việc phải mất nửa tháng để luyện hóa huyết sâm thì thời gian đã được rút ngắn đi gấp ba lần.

Nói cách khác, nếu có nguồn cung cấp tụ linh đan dồi dào, thời gian để hắn đột phá lên luyện khí tứ tầng sẽ giảm đi một nửa.

Xét về giá trị, một cây huyết sâm năm mươi năm tuổi có giá hai mươi lăm khối linh thạch, trong khi một bình tụ linh đan chỉ tốn mười khối.

Bất kể nhìn từ góc độ nào, dùng tụ linh đan để tu luyện cũng thiết thực, tiết kiệm và nhanh chóng hơn hẳn.

Lục Thanh Hòa quyết định từ nay về sau sẽ dùng tụ linh đan để tu luyện. Hắn nắm chắc, chỉ trong vòng bốn tháng có thể tu luyện cảnh giới luyện khí tam tầng đến mức viên mãn.

Lục Thanh Hòa dời mắt về phía không gian đất đen, nơi có mấy chục cây huyết sâm mọc thành một mảng. Cây có niên đại lâu nhất sắp sửa đạt đến mức bách niên dược linh.

Đến lúc đó, giá trị của nó so với huyết sâm năm mươi năm tuổi sẽ cao hơn mấy bậc.

Huyết sâm mười năm tuổi chỉ được coi là đê đẳng linh dược, năm mươi năm tuổi là trung đẳng linh dược, còn huyết sâm trăm năm tuổi đã là thượng phẩm linh dược, vô cùng trân quý.

Một khi đạt đến ba trăm năm, nó sẽ trở thành huyền cấp linh dược, ngay cả trúc cơ chân nhân nhìn thấy cũng sẽ ra tay tranh đoạt.

Lục Thanh Hòa quyết định thời gian tới không chỉ tập trung tu luyện mà còn phải tận dụng triệt để không gian đất đen. Nơi này không chỉ dùng để trồng linh mễ và huyết sâm.

Hắn còn muốn trồng thêm các loại linh dược khác, tốt nhất là những linh dược có đẳng cấp cao hơn.

Hơn nữa, sâu trong lòng Lục Thanh Hòa đang nhen nhóm một ý tưởng chưa mấy hoàn thiện, chỉ là nhất thời chưa có cách nào để thực hiện.

Lục Thanh Hòa phóng linh thức ra ngoài thăm dò một phen, xác nhận không có gì bất thường mới từ không gian đất đen trở về tiểu viện.

Vừa ra ngoài, Lục Thanh Hòa vội vàng nhìn xuống mặt đất, lập tức phát hiện những dấu chân mới lại xuất hiện.

Sắc mặt Lục Thanh Hòa sầm xuống, thầm mắng bản thân quá mức sơ ý.

Sau này tuyệt đối không thể hấp tấp tiến vào không gian đất đen như vậy nữa, nếu để người khác phát hiện thì phiền toái lớn.

Lần này Lục Thanh Hòa không rời khỏi tạp dịch viện, hắn quyết định ở lại đợi Chu Thông tới. Lúc này, hắn đã chẳng còn e ngại tên Chu Thông kia nữa.

Chỉ cần gã dám ra tay, hắn tuyệt đối sẽ không nương tình. Đến lúc đó, thù mới hận cũ sẽ tính toán một thể.

Lục Thanh Hòa bắt tay vào dọn dẹp, quét tước toàn bộ tiểu viện sạch sẽ tinh tươm.

Xong xuôi, hắn bước ra ngoài, đi đến tiểu viện bên cạnh rồi lớn tiếng gọi: "Vương Sơn, ngươi có ở đó không?"

Gọi liên tiếp mấy tiếng, bên trong tiểu viện vẫn im lìm không chút hồi đáp.

Điều này khiến Lục Thanh Hòa có chút lo lắng, không biết Vương Sơn đi làm tạp dịch nhiệm vụ chưa về hay là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nhớ lại hai năm trước, Vương Sơn từng nói với Lục Thanh Hòa rằng hắn đi Luyện Khí Phong để làm tạp dịch nhiệm vụ.

Hắn dự định đợi thêm một thời gian xem Vương Sơn có trở về hay không, nếu vẫn bặt vô âm tín thì sẽ đi dò hỏi tung tích của hắn.

Lục Thanh Hòa quay về tiểu viện của mình. Hắn không đợi được Chu Thông tìm đến cửa.

Thay vào đó, hắn lại nhận được một tin tức: Chu Thông ở sự vụ điện không biết vì nguyên nhân gì đã bị người của chấp pháp đội dẫn đi, đồng thời bị bãi bỏ luôn chức vụ quản lý sự vụ điện.

Chẳng ai rõ gã bị chấp pháp đội đưa đi đâu.

Đương nhiên, những chuyện thế này không phải là thứ mà đám tạp dịch đệ tử như bọn hắn có tư cách biết được.

Lục Thanh Hòa nghe xong có chút dở khóc dở cười. Hắn vốn còn lấy làm lạ, tại sao sau khi mình hiện thân mà Chu Thông vẫn bặt tăm bặt tích.

Không ngờ gã lại bị người của chấp pháp đội bắt đi mất rồi.

Cũng không rõ gã bị bắt đi vì tội phá hoại linh điền, hay là do tư túi riêng linh thạch của đám tạp dịch nữa.Tuy nhiên, điều này cũng giúp Lục Thanh Hòa đỡ đi rất nhiều phiền phức.

Mặc dù lúc này hắn không còn e ngại Chu Thông, thậm chí có đủ năng lực giết chết gã.

Nhưng nếu ra tay trong tông môn, lại còn giết chết một đệ tử ngoại môn, một khi để lộ chút manh mối nào, hắn chắc chắn sẽ bị tông môn trực tiếp trấn sát.

Tông môn đã phái một đệ tử khác đến tiếp quản sự vụ điện, Lục Thanh Hòa tuy đã có thể đi nhận nhiệm vụ tạp dịch.

Nhưng hắn không hề có ý định tự chuốc lấy phiền phức, đến lúc đó không chừng lại rước thêm rắc rối tày trời nào khác.

Đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Lục Thanh Hòa ngẫm nghĩ một chút, nếu rắc rối mang tên Chu Thông đã tạm thời lắng xuống, hắn có thể an tâm sử dụng tụ linh đan để tu luyện rồi.

Lục Thanh Hòa lấy ra một viên đan dược nuốt xuống, bắt đầu luyện hóa.