Phải rồi, rốt cuộc nên viết gì đây?
Phạm Phùng nghĩ đi nghĩ lại, mãi mới mở miệng:
“Trương công giám.”
Người của Ty Lễ Giám lập tức hạ bút. Nhưng tiếp đó, mỗi khi Phạm Phùng thốt ra một chữ,
Phải rồi, rốt cuộc nên viết gì đây?
Phạm Phùng nghĩ đi nghĩ lại, mãi mới mở miệng:
“Trương công giám.”
Người của Ty Lễ Giám lập tức hạ bút. Nhưng tiếp đó, mỗi khi Phạm Phùng thốt ra một chữ,