Đứa trẻ mờ mịt ngẩng đầu lên. Thiếu hiệp và thanh niên thấy dáng vẻ hồn vía lên mây của nó, trong lòng lập tức giật thót, vừa định mở miệng hỏi xem nó có chỗ nào không ổn hay không.Một luồng ác hàn thấu xương, không hề báo trước, bỗng từ gan bàn chân xộc thẳng lên, men theo sống lưng bò tới sau gáy, trong thoáng chốc bóp nghẹt tim gan mọi người! Hai người đột ngột ngẩng đầu, đồng tử co rút.
Thịnh Thiên thành khi nãy còn huyên náo ồn ào, vậy mà ngay trong khoảnh khắc này lại tĩnh mịch đến rợn người!
Tiếng rao bán, tiếng cười đùa, tiếng bánh xe lăn trên nền đá xanh lộc cộc, thậm chí cả tiếng gió phất qua tửu kỳ xào xạc, thảy đều đột ngột im bặt trong chớp mắt. Người đi trên phố, tửu khách trên lầu, người bán hàng rong gánh đòn, tiểu thương lắc trống bỏi... tất cả đều như bị rút mất hồn phách, cứng đờ tại chỗ, không nhúc nhích.
“Ta... ta nhớ ra rồi.”

