Lâm Thâm không phải không hiểu suy nghĩ của lão đại. Trước mắt đúng là có một kẻ canh giữ khoang hàng đã chết, mà sau khi chết, thi thể lại đột ngột biến mất đầy khó hiểu. Cả sự thay đổi trên bức ảnh cũng khiến người ta khó lòng giải thích nổi. Nhưng ít nhất, chuyện này đến giờ vẫn chưa gây ra ảnh hưởng xấu nào cho bất kỳ ai trong bọn họ.
Vậy nên lúc này, tiếp tục nghĩ ngợi về việc ấy quả thật chẳng có mấy tác dụng.
Bọn họ được Chương Trác thuê tới để giám sát nhất cử nhất động của mọi người trên thuyền, đồng thời khống chế những tình huống bất thường phát sinh trong khoang hàng. Thay vì phí thời gian để tâm đến một chuyện chưa gây hại gì cho mình, chi bằng dồn hết chú ý vào việc cấp bách cần giải quyết hơn.
“Vậy còn chuyện này…” người đàn ông cầm máy ảnh chần chừ rụt tay về, hai ngón tay vẫn kẹp chặt bức ảnh, “có cần nói cho những kẻ khác biết không?”

