“Cái gì?!”
Giọng Trương Ngạn lập tức biến điệu. Hắn bám chặt vào nửa cánh cửa kính, trợn tròn mắt nhìn mấy người đã đứng trong đại sảnh tòa nhà dạy học. Một chân vốn đã bước vào, sau khi nghe Cố Thập Viễn nói xong, lại âm thầm rụt trở về.
Nhưng khi nhận ra lúc này ngoài cửa chỉ còn mỗi mình, hắn không kìm được run bắn lên, rồi vội vàng bước những bước đầy sợ sệt, cuống quýt đuổi theo vào trong.
Mùi thối xộc thẳng lên mũi khiến hắn không nhịn được mà nôn khan một tiếng, vội bịt chặt miệng mũi, nép ra sau lưng Sài Tấn Cương, lén lút giấu mình đi.

