“Vâng, nô tỳ đi bẩm báo ngay…”
Mã Thuận Đức dập đầu một cái, rồi đem chuyện hắn cùng Hoắc Vô Dụng lục soát trong thành, lại khám xét đại vương phủ, nói với Hoàng đế từ đầu đến cuối. Lời lẽ vừa ngắn gọn rõ ràng, lại không bỏ sót lấy một chi tiết nào.
Một tràng dài, hắn gói gọn trong chốc lát là nói xong. Nói xong, Mã Thuận Đức quỳ dưới đất, lặng lẽ chờ đợi.
“Ừm…” Hoàng đế nghe xong, trầm mặc không nói. Trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng hô hấp, yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy.

