Lúc này, trong đại điện tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng dập đầu "bộp bộp". Hoàng đế nhìn Mã Thuận Đức đã dập đầu đến tứa máu, vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng quát: "Đủ rồi, cút sang một bên đi!"
"Sau này nếu trẫm chưa lên tiếng, tên nô tỳ nhà ngươi tuyệt đối không được tự ý lật xem tấu chương và văn thư của trẫm!"
"Nô tỳ tạ ơn!" Mã Thuận Đức bấy giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bò dậy lùi ra xa đứng hầu. Trên trán gã toàn là máu nhưng cũng chẳng buồn bận tâm, trong lòng chỉ còn lại cảm giác may mắn sống sót sau tai kiếp.
Lão Hoàng đế nhắm nghiền hai mắt, dường như đang dưỡng thần. Đám người xung quanh không một ai dám lên tiếng, chỉ dám dùng khóe mắt lén lút đánh giá Hoàng đế.

