Đại vương phủ
Trời đã quang mây, gió mát trăng thanh, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi. Bên cạnh những đình đài lầu các, non nước hữu tình đan xen trong vương phủ, ai nấy đều lộ rõ vẻ hân hoan. Thậm chí có mấy phụ nhân và nha hoàn còn đang chắp tay bái tạ vầng trăng.
Huệ Đạo cũng đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, không kìm được bật cười.
“Chân nhân, ngài lại đứng cười một mình rồi.” Đạo đồng không nhịn được lên tiếng: “Có phải là đại hỷ sự thật không, mới khiến ngài vui vẻ đến vậy?”

