Ra khỏi Tạ phủ, Văn Tầm Bằng ngước nhìn lên trời. Nơi chân trời đã thấp thoáng tia sáng, nhiều nhất là một canh giờ nữa trời sẽ sáng hẳn.
Văn Tầm Bằng không lập tức trở về. Hắn sai ngưu xa đưa Lương Dư Âm về Triều Thánh hẻm trước, rồi mới bảo phu xe đánh vòng sang nơi khác. Đến khi hắn về tới thái tôn phủ thì trời đã sáng rõ, trên đường phố người xe qua lại tấp nập.
"Văn tiên sinh!"
Bên ngoài thái tôn phủ đã có hạ nhân đang quét dọn. Hắn vừa bước xuống ngưu xa, đám gia nhân lập tức tránh sang hai bên, cung kính hành lễ.

