Hoàng đế lấy cuốn Mai viên tùy bút ra, cẩn thận lật xem dưới ánh đèn.
Khác với suy nghĩ của nhiều người, cho dù là những ghi chép nghiêm túc, việc lập ra các mục như "tạp ký" hay "tùng đàm" đã trở thành thông lệ phổ biến. Chúng thường được xem là "phần dư sau khi thu thập tài liệu", mang chức năng lưu giữ những tư liệu vụn vặt, tránh để việc tu sửa biên soạn làm mất đi cái thú vị ban đầu.
Nhờ vậy, "tạp ký" lưu giữ được rất nhiều lời bàn tán đầu đường xó chợ, cùng những dật sự kỳ văn.
Tác giả cuốn sách này là người thời tiền triều, thuở nhỏ đã nổi tiếng tài hoa. Khi làm quan, y nổi tiếng cần chính, rất được vọng trọng, nhưng hoạn lộ lại lận đận, chỉ làm đến chức Huyện lệnh. Về sau, y từ quan ở ẩn, lấy việc ngâm vịnh làm vui. Cuốn sách này ghi chép lại những câu chuyện y nghe được, phần lớn mang ý nghĩa giáo huấn, nhưng xen lẫn trong đó cũng có vài mẩu chuyện quái dị.

