Hồ Hoài An bước ra khỏi điện, không kìm nén được cõi lòng đang phập phồng dao động. Gã lắc đầu, u uất nói: "Chao ôi, Triệu gia gia, không phải ta vong ân phụ nghĩa, mà là do ngài luôn dạy bảo chúng ta phải lấy đại nghĩa làm đầu, lấy trung quân làm trọng."
"Nếu ngài vô sự thì tự nhiên là tốt nhất, còn nếu có mệnh hệ nào..." Những lời tiếp theo thật khó nói ra miệng, Hồ Hoài An ngẩn người suy nghĩ hồi lâu: "Mỗi năm, ta nhất định sẽ không quên thắp cho ngài một nén nhang."
Bên ngoài, mấy tiểu nội thị đang quét dọn cung điện. Do gần đây tâm tình hoàng đế không tốt nên càng thêm kén chọn nơi ăn chốn ở, phàm là có một tơ một hào không vừa ý đều có thể nổi trận lôi đình.
Đám tiểu nội thị làm việc ở đây lại càng thêm bận rộn.

