"Nương nương!" Triêu Hà đứng gần nhất, thoáng nhìn sắc mặt nàng, trong lòng bất an vội vàng muốn tiến lên dìu đỡ.
"Không cần." Hoàng hậu thở dài một tiếng. Nàng mở mắt nhìn ra sân viện, rồi vô lực nhắm lại, lẩm bẩm: "Bản cung hơi mệt rồi, các ngươi lui xuống hết đi..."
"Đừng đi theo, để bản cung tĩnh dưỡng một lát!" Nói xong, Hoàng hậu xoay người bước đi. Nàng vừa mới quay lưng, nước mắt đã tuôn trào.
Triêu Hà không nghe rõ tiểu nội thị kia nói gì, nay thấy Hoàng hậu quay đi lại không cho ai theo hầu, trong lòng có chút bất an. Chẳng qua nàng đã theo hầu Hoàng hậu từ lâu, thừa biết Hoàng hậu bề ngoài tuy khoan dung nhân hậu, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại vô cùng quyết đoán, nên lúc này cũng không dám bước theo.

