Các Cống sinh vừa bước ra khỏi cửa cung, mưa đã rơi lộp bộp. Tuy được ban ô, nhưng bấy nhiêu cũng chẳng cản nổi trận mưa to gió lớn này. Thấy đằng xa có mấy tòa tửu lầu đang thắp đèn lồng sáng rực, mọi người vội vàng lao tới trú mưa.
Dư Luật chạy đến dưới lầu, cũng may chỉ ướt áo ngoài. Thấy tầng trệt ồn ào náo nhiệt, hắn vội vàng gọi một nhã gian trên lầu. May mà nhanh miệng giành được gian phòng kế cuối, trong lòng hắn mới hơi an tâm, cất tiếng gọi tiểu nhị mang khăn lau tới.
Đợi Phương Tích đến nơi, Dư Luật quan sát một lượt, thấy mặt hắn lộ vẻ đăm chiêu nhưng không quá mức ảo não hay chán nản thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thầm nghĩ, hai người bọn họ đã được Thái tôn chỉ điểm từ trước, bài thi dù có kém thì cũng chẳng đến nỗi quá tệ.
"Lại đây, ngồi xuống lau mặt đi, ta gọi thức ăn rồi." Dư Luật vừa dứt lời, tiểu nhị đã bưng thức ăn lên, gồm bốn mặn một canh và một bầu rượu. Hắn nâng chén mời: "Uống chén rượu cho ấm người đã."

