"Đáng hận!"
Giang Kỳ Phong siết chặt bức thư, mặt mày xanh mét, nét mặt chợt trở nên dữ tợn. Trong khoảnh khắc, đáy lòng hắn nảy sinh ý định cá chết lưới rách.
Thế nhưng, ngồi ngây ra hồi lâu, Giang Kỳ Phong vẫn thở dài một tiếng, vuốt phẳng lại bức thư đã vò nát thành cục, thần sắc đờ đẫn.
"Than ôi, hối hận thì cũng muộn rồi!"

