Thấy vẻ mặt lo lắng bồn chồn của Văn Tầm Bằng, Tô Tử Tịch mỉm cười, đưa mắt nhìn ra xa rồi lại đảo quanh một vòng, cất lời: "Tấm lòng của tiên sinh, ta đã hiểu rõ. Cứ yên tâm, Cô chưa từng đặt mình vào chốn hiểm nguy, lát nữa ngươi sẽ biết thôi."
Ngừng một chút, hắn lại nói: "Chúng ta đang ở sau núi, gặp mặt xong cứ theo lối sau nhanh chóng rời đi là được. Lại có giáp binh tiếp ứng, có gì phải lo lắng chứ?"
Văn Tầm Bằng còn muốn khuyên can, nhưng Tô Tử Tịch đã xoay người, điểm mặt vài tên phủ binh, bảo bọn họ đi cùng mình.
Chỉ mang theo vài tên phủ binh bảo vệ thôi sao?

